Người Anh Hùng Ít Được Nhắc Đến – Phan Đình Giót!
Có những thời khắc trong lịch sử không chỉ được ghi lại bằng con chữ, mà còn khắc sâu trong trái tim của cả một dân tộc. Đó là những năm tháng “hoa lửa” – khi đất nước chìm trong khói bom, nhưng cũng là lúc tinh thần con người Việt Nam rực sáng hơn bao giờ hết. Trong vô vàn những tấm gương anh hùng ấy, có những người không được nhắc đến thường xuyên, nhưng sự hy sinh của họ lại vô cùng to lớn. Một trong số đó là Phan Đình Giót – người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong chiến dịch Đi
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày tháng khó khăn, thiếu thốn. Chứng kiến cảnh đất nước bị áp bức, bóc lột, ông sớm nuôi dưỡng trong mình lòng yêu nước và ý chí đấu tranh. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông gia nhập quân đội và trở thành một chiến sĩ dũng cảm, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 – một trong những trận đánh quyết định của lịch sử dân tộc, Phan Đình Giót tham gia chiến đấu tại cứ điểm Him Lam. Đây là vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp với hệ thống lô cốt dày đặc và hỏa lực mạnh. Trong quá trình tấn công, đơn vị của ông gặp phải sự kháng cự dữ dội, nhiều chiến sĩ bị thương, đội hình bịhững lại trước hỏa lực tàn khốc từ một lô cốt ngầm. Tiếng súng máy từ lỗ châu mai tuôn ra như mưa, cày nát mặt đất và ngăn cản mọi bước tiến của quân ta.
Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót dù đã trúng nhiều vết thương, máu thấm đẫm vai áo và bắp chân, nhưng ánh mắt ông vẫn rực cháy một quyết tâm sắt đá. Ông nén đau, lầm lũi bò lên phía trước, băng qua làn mưa bom bão đạn. Sau khi dùng lựu đạn và thủ pháo tiêu diệt được hai lô cốt kế bên, ông tiến sát đến hỏa điểm cuối cùng – nơi đang điên cuồng nhả đạn chặn đứng con đường tiến quân của đồng đội.
Khi những quả thủ pháo cuối cùng đã hết, mà lỗ châu mai vẫn chưa bị dập tắt hoàn toàn, Phan Đình Giót hiểu rằng mỗi giây trôi qua là thêm nhiều đồng đội phải ngã xuống. Không một chút do dự, với tất cả sức tàn lực kiệt nhưng mang theo sức mạnh của lòng yêu nước nồng nàn, ông đã vươn mình đứng thẳng dậy, lao người lấy lồng ngực vạm vỡ của mình bịt kín lỗ châu mai.
Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Một khoảng lặng ghê người trôi qua trong tích tắc, trước khi tiếng hô "Xung phong!" vang dội khắp chiến trường Him Lam. Nhìn tấm gương hy sinh lẫm liệt của người anh cả, các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, đồng loạt xông lên san phẳng cứ điểm quân thù.
Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, nhưng thân xác ông đã hóa thành một nhịp cầu cho chiến thắng. Hành động “lấy thân mình lấp lỗ châu mai” không chỉ là một chiến công quân sự, mà đã trở thành một biểu tượng bất tử về sự quả cảm, về lẽ sống “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.


