Anh hùng Lao động

NGƯỜI ANH HÙNG LAO ĐỘNG

Ông sinh ngày 15 tháng 8 năm 1958, quê quán tại xã Xuân Hòa, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An – mảnh đất giàu truyền thống hiếu học và cách mạng.

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI ANH HÙNG LAO ĐỘNG

Được ngồi trò chuyện cùng ông Trần Văn Phúc, Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Ông sinh ngày 15 tháng 8 năm 1958, quê quán tại xã Xuân Hòa, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An – mảnh đất giàu truyền thống hiếu học và cách mạng.

Ở tuổi ngoài sáu mươi, ông Phúc có dáng người gầy, nước da sạm nắng, đôi bàn tay chai sần vì năm tháng lao động. Ông ăn mặc giản dị, nói chuyện chậm rãi, ánh mắt luôn toát lên sự điềm đạm của một người từng trải qua nhiều gian khó.

Ông kể rằng, sau khi tốt nghiệp trung cấp cơ khí năm 1978, ông trở về quê hương, công tác tại Hợp tác xã cơ khí nông nghiệp huyện Nam Đàn. Thời điểm ấy, điều kiện sản xuất còn vô cùng thiếu thốn, máy móc lạc hậu, đời sống người dân gặp nhiều khó khăn. Không cam chịu cảnh tụt hậu, ông Phúc miệt mài nghiên cứu, cải tiến thiết bị, tự mày mò chế tạo các loại máy phục vụ sản xuất nông nghiệp.

Có những đêm, ông thức trắng bên xưởng nhỏ, vừa làm vừa sửa, nhiều lần thất bại nhưng chưa bao giờ nản lòng. Ông bảo tôi:
“Lao động là phải có trách nhiệm với cộng đồng. Làm được điều gì có ích cho bà con thì vất vả mấy cũng đáng.”

Nhờ những sáng kiến cải tiến máy móc giúp giảm chi phí, tăng năng suất lao động, mô hình sản xuất do ông đề xuất đã được nhân rộng ra nhiều địa phương trong tỉnh Nghệ An, rồi lan sang Hà Tĩnh, Thanh Hóa. Hàng trăm lao động nông thôn có việc làm ổn định, đời sống dần khấm khá hơn.

Năm 2005, ông Trần Văn Phúc vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Khi nhắc đến danh hiệu cao quý ấy, ông chỉ cười hiền và nói:
“Đó không phải vinh dự của riêng tôi, mà là của cả tập thể những người lao động chân chính.”

Kết thúc buổi trò chuyện, tôi nhìn đôi bàn tay thô ráp của ông và chợt hiểu rằng: anh hùng không chỉ có trên chiến trường, mà còn hiện diện rất đỗi bình dị trong cuộc sống thường ngày – ở những con người lặng thầm cống hiến bằng trí tuệ, mồ hôi và trách nhiệm với xã hội.

Buổi trò chuyện ngắn ngủi ấy đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc:
lao động sáng tạo và cống hiến bền bỉ chính là con đường cao quý nhất để xây dựng quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn