NGƯỜI ANH HÙNG LAO XE ĐẠP THỒ XUỐNG DỐC NÚI ĐỂ CỨU HÀNG
Trong những trang sử hào hùng của chiến dịch Điện Biên Phủ, bên cạnh hỏa lực mạnh mẽ của pháo binh hay sự quả cảm của các chiến sĩ xung kích, những đóng góp thầm lặng của lực lượng dân công hỏa tuyến là một nhân tố quyết định làm nên chiến thắng. Vận chuyển lương thực, đạn dược vượt qua hàng trăm cây số đường núi hiểm trở, những người dân công phải đối mặt với muôn vàn gian khổ và nguy hiểm. Câu chuyện về một người chiến sĩ dân công thồ gạo, trong khoảnh khắc chiếc xe mất phanh lao tự do xuống vực sâu, đã dũng cảm dùng chính thân mình và đôi chân trần làm phanh sống, cứu vẹn nguyên hũ gạo quý giá cho mặt trận đã trở thành một bài ca cảm động về tinh thần trách nhiệm.
Sự việc diễn ra trên một đoạn dốc đứng ven bìa rừng Tây Bắc vào một đêm mưa phùn gió rét. Mặt đường trơn trượt như đổ mỡ, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút thăm thẳm. Anh đang điều khiển chiếc xe đạp thồ chở hơn hai trăm kilôgam gạo tiến về phía trạm trung chuyển thì bất ngờ sợi dây phanh bằng cao su bị đứt phựt do lực ma sát quá lớn. Chiếc xe chở nặng lập tức lao vút xuống dốc với tốc độ kinh hoàng, mất hoàn toàn sự kiểm soát. Trong bóng tối mù mịt của đại ngàn, nếu để xe lao thẳng xuống vực, không chỉ tính mạng anh nguy kịch mà toàn bộ khối lượng lương thực quý giá – vốn là mồ hôi nước mắt của đồng bào hậu phương chắt chiu cho chiến dịch – sẽ tan thành mây khói.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh không một chút nghĩ đến sự an nguy của bản thân. Bằng một phản xạ phi thường ngập tràn lòng yêu nước, anh đã ghì chặt lấy ghi-đông xe, lấy hết sức bình sinh lao người ra phía trước, dùng đôi chân trần bấm sâu xuống mặt đường đầy đá hộc sắc nhọn để kìm giữ đà lao của chiếc xe. Lực ma sát quá mạnh khiến đôi chân anh rách nát, máu tuôn chảy nhuộm đỏ bùn lầy, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng cơn đau xé ruột, tiếp tục ép chặt thân mình vào khung xe cho đến khi chiếc xe đâm sầm vào một gốc cây cổ thụ bên đường và dừng lại hẳn.
Hũ gạo vận chuyển được bảo vệ an toàn nguyên vẹn, không đổ một hạt, nhưng người chiến sĩ dân công đã bị thương rất nặng. Khi đồng đội chạy đến ứng cứu, anh đã ngất đi nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy bao gạo như một báu vật thiêng liêng. Hành động quên mình cứu hàng của anh đã trở thành tấm gương sáng ngời, cổ vũ mạnh mẽ cho hàng vạn dân công trên toàn tuyến lửa thi đua tăng năng suất, vượt mọi gian khổ để bảo đảm dòng máu hậu cần không bao giờ ngừng chảy, góp phần quyết định cho ngày giải phóng Điện Biên Phủ vang dội năm châu.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, mảnh đất Tây Bắc năm xưa nay đã thay da đổi thịt, những con dốc hiểm trở ngày nào giờ đã được san phẳng, trải nhựa thênh thang cho xe cộ ngược xuôi. Câu chuyện về người chiến sĩ dân công dùng thân mình cứu hàng vẫn luôn là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về tinh thần trách nhiệm, lòng tận tụy và ý thức gìn giữ công sản của tập thể. Nó nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay phải biết trân trọng những giá trị được đổi bằng máu xương của cha ông, từ đó ra sức rèn luyện rèn đức, luyện tài để đóng góp sức trẻ vào công cuộc xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.


