Bài viết

Người anh hùng lấy thân chèn pháo

Vào mùa xuân năm 1954, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt tại mặt trận Điện Biên Phủ, quân và dân ta đã phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy trong quá trình kéo pháo qua những vùng địa hình núi cao vực thẳm. Giữa lúc chiến dịch chuyển phương châm từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc", đại đội 827 được lệnh kéo pháo ra khỏi trận địa dưới làn mưa bom bão đạn dữ dội từ phía kẻ thù. Tại một con dốc cao và hẹp vào ngày 1 tháng 2, một tình huống ng

TP. Hồ Chí Minh13/06/2026Nguyễn Quốc Thiện (Đoàn trường Đại học Sài Gòn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Tấm thân anh hùng, dũng cảm chèn pháo

Bài viết

Bước sang mùa xuân năm 1954, cuộc chiến tranh xâm lược Đông Dương đã hoàn toàn quay lưng lại với Đế quốc Pháp. Song, Pháp vẫn không từ bỏ, thay vào đó, chúng âm mưu bám trụ tại Điện Biên Phủ, nhằm âm mưu thu hút và diệt gọn bộ đội ta ở vùng Tây Bắc

Trước tình thế đó, việc tập trung binh lực để tiêu diệt tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ trở thành trọng tâm của toàn mặt trận, nhằm triệt hạ lực lượng mạnh nhất của Pháp, từ đó buộc chúng phải ngồi vào bàn đàm phán.

Do đó, kể từ ngày 26 tháng 1, lực lượng của ta được lệnh phải kéo pháo ra, tập kết và chờ lệnh mới.

Tuy nhiên, việc kéo pháo chưa bao giờ là dễ dàng, nhất là khi phải liên tục kéo và hạ pháo giữa vùng rừng núi hiểm trở của miền Điện Biên. Do đó, nguy cơ pháo rơi luôn thường trực, tạo nên khả năng pháo bị hư hại trước khi ra đến chiến trường.

Đến ngày 1 tháng 2, tại một con dốc cao và hẹp, đại đội 827 khi đó đang trên đường kéo pháo ra khỏi trận địa. Bất ngờ, pháo của Quân Pháp từ Mường Thanh bắn lên, đất đá liền rung chuyển, mảnh pháo văng tung tóe. Tuy nhiên, đại đội vẫn bình tĩnh, đồng thanh: “Bám chắc vào, bám chắc vào! Không để pháo đổ! Còn người còn pháo, anh em ơi!"

Lại một loạt pháo địch bắn lên, đại đội vẫn đồng thanh: "Bám chắc, quyết tâm bảo vệ pháo"

Nhưng rồi bất chợt, một mảnh pháo cắt dứt sợi dây tời, mọi người liền mất đà, ngã sấp ngã ngửa, trên dốc liền có tiếng thét:

- Đứt dây rồi, ghìm lại, ghìm lại...

- Phanh, phanh, chèn, chèn vào!

Các chiến sĩ cố đưa các hòn chèn vào phần bánh, song pháo vẫn phăng phăng lao xuống, hất văng cả những người chèn pháo xuống dưới dốc.

Lúc ấy, tưởng như khẩu pháo sẽ lao thẳng xuống dốc và tan tành thì bất ngờ, chiến sĩ Tô Vĩnh Diện vốn đang ghì chặt pháo từ trên bất ngờ bật xuống, lao vào trước vành bánh pháo nhằm ngăn pháo lại. Khẩu pháo cứ thế chồm lên và cuốn anh theo phần bánh, đè nặng lên người chiến sĩ ấy.

Lúc này, pháo đã ngừng lao dốc, mọi người liền chạy đến kéo pháo lùi lại nhằm đưa anh ra. Tuy cả người bị pháo đè chặt, song Tô Vĩnh Diện khi được cứu vẫn chỉ hỏi: “Pháo có việc gì không anh em?”. Vài phút sau, anh kiệt sức và hy sinh.

Sau đêm Tô Vĩnh Diện hy sinh để bảo vệ khẩu pháo, toàn Đại đội 827 đã nghiêm trang thề trước mộ người liệt sĩ anh hùng: "Noi gương đồng chí, chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng, tiêu diệt hết máy bay địch"

Về sau, Tô Vĩnh Diện đã được truy tăng dánh hiểu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành người anh hùng lịch sử và là tấm gương sáng cho người chiến sĩ anh hùng, dũng cảm của quân đội ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn