Người anh hùng lấy thân chèn pháo
Người anh hùng lấy thân chèn pháo
Chiến dịch Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" là một mốc son chói lọi trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc ta. Để làm nên chiến thắng vĩ đại ấy, biết bao người con ưu tú của đất nước đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong số những tấm gương trung liệt ấy, người chiến sĩ pháo binh Tô Vĩnh Diện nổi lên như một biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần hy sinh quên mình vì nghĩa lớn.
Anh hùng Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 trong một gia đình nghèo tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống (nay thuộc huyện Triệu Sơn), tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, ông sớm thấu hiểu nỗi thống khổ của người dân mất nước và nuôi dưỡng lòng căm thù giặc sâu sắc. Năm 1946, khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, chàng thanh niên Tô Vĩnh Diện đã hăng hái tham gia lực lượng dân quân tự vệ ở địa phương. Đến năm 1950, ông chính thức nhập ngũ vào Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong môi trường quân ngũ, nhờ tính tình trách nhiệm, luôn gương mẫu đi đầu, ông được đồng đội yêu mến và cấp trên tin tưởng. Khi chiến dịch Điện Biên Phủ chuẩn bị khởi tranh, ông được bổ nhiệm làm Tiểu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367.
Nhiệm vụ của đơn vị lúc bấy giờ vô cùng gian khổ và bảo mật: hành quân bộ để kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua hàng trăm cây số đèo dốc hiểm trở vào trận địa. Không có máy móc, tất cả đều dựa vào sức người và ý chí sắt đá. Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện nhận lệnh kéo pháo ra để chuyển sang phương châm "đánh chắc, tiến chắc". Khi qua một con dốc cao, hẹp và cực kỳ nguy hiểm có tên là dốc Chuối, một tai nạn bất ngờ đã xảy ra. Dây tời buộc pháo bị đứt, khẩu pháo cao xạ nặng hơn hai tấn mất đà, lao nhanh xuống vực sâu và kéo tuột cả lực lượng hộ vệ phía sau.
Giữa bóng tối dày đặc và tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu pháo lao xuống vực thì không chỉ mất đi vũ khí quý giá mà tính mạng của nhiều đồng đội cũng bị đe dọa. Không một chút ngần ngại, Tô Vĩnh Diện đã buông tay tời, lao thẳng về phía trước và đem cả thân mình chèn vào bánh pháo. Hành động quả cảm, bất chấp hiểm nguy của ông đã làm giảm tốc độ lao của pháo, tạo cơ hội cho đồng đội kịp thời dùng gỗ chèn giữ khẩu pháo lại an toàn.
Khi được đồng đội bế ra từ gầm pháo, thân thể của người tiểu đội trưởng đã bị thương rất nặng. Thế nhưng, trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông không màng đến nỗi đau của bản thân mà chỉ thều thào hỏi một câu nghẹn ngào: "Pháo có sao không?". Lời nói cuối cùng ấy vang lên giữa núi rừng Điện Biên, thể hiện một lòng trung thành tuyệt đối, xem nhiệm vụ của Tổ quốc còn cao hơn cả mạng sống của chính mình.
Sự hy sinh anh dũng của Tô Vĩnh Diện đã tiếp thêm ngọn lửa căm thù và quyết tâm chiến đấu mạnh mẽ cho toàn thể chiến sĩ trên mặt trận. Để tri ân công lao to lớn đó, năm 1955, ông đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Khẩu pháo cao xạ 37mm mang số hiệu 510681 mà ông cứu sống nay đã trở thành Bảo vật Quốc gia, mãi mãi lưu giữ chiến công hiển hách của người anh hùng.
Tấm gương hy sinh của anh hùng Tô Vĩnh Diện đã hóa thành bất tử. Ông đã ngã xuống cho khẩu pháo vươn cao, cho bầu trời Điện Biên thêm xanh và cho đất nước Việt Nam được trọn vẹn độc lập, tự do. Thế hệ trẻ hôm nay và mai sau sẽ luôn ghi nhớ, biết ơn và tự hào về người chiến sĩ lấy thân chèn pháo năm xưa.



