NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN CHÈN PHÁO – TÔ VĨNH DIỆN
NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN CHÈN PHÁO – TÔ VĨNH DIỆN
Để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua các con dốc dựng đứng, tiến vào trận địa Điện Biên Phủ, quân và dân ta đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả mạng sống. Giữa những cung đường đèo hiểm trở, đầy bom đạn ấy, cái tên Tô Vĩnh Diện đã tỏa sáng như một biểu tượng của lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc và tinh thần bảo vệ vũ khí, khí tài đến hơi thở cuối cùng.
Đầu năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện được giao nhiệm vụ kéo pháo ra khỏi trận địa qua những con đường núi quanh co, dốc cao vực thẳm. Đêm mùng 1 tháng 2 năm 1954, trời tối như mực, mưa phùn khiến đường trơn trượt như đổ mỡ. Máy bay địch gầm rú trên đầu, thả bom tiêu hao lực lượng của ta.
Khi khẩu pháo cao xạ nặng hơn hai tấn đang xuống một con dốc nghiêng tới 40 độ, dây tời kéo pháo bất ngờ bị đứt. Khẩu pháo khổng lồ mất đà lao phăng phăng xuống dốc, cuốn theo cả những chiến sĩ đang giữ dây sơn. Tình thế vô cùng nguy cấp, nếu pháo lao xuống vực sâu, không chỉ vũ khí quý giá bị phá hủy mà công sức của hàng trăm con người cũng đổ sông đổ biển, kế hoạch tác chiến của chiến dịch sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Không một chút đắn đo, Tô Vĩnh Diện đã buông tay tời, lao thẳng người vào bánh pháo. Anh dùng chính cơ thể bằng xương bằng thịt của mình để làm vật cản, chèn bánh pháo lại. Khẩu pháo khựng lại bên bờ vực thẳm, được cứu sống an toàn, nhưng thân hình anh dũng của người chiến sĩ Tô Vĩnh Diện đã bị bánh pháo nặng nề nghiến qua.
Trước khi nhắm mắt, câu hỏi đầu tiên của anh vẫn là: "Pháo có làm sao không?". Lời nói cuối cùng ấy khiến ai cũng phải rơi nước mắt vì cảm phục. Anh hùng Tô Vĩnh Diện đã nằm lại giữa núi rừng Tây Bắc, nhưng tinh thần "quên mình vì nhiệm vụ" của anh sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ trẻ noi theo.



