NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN MÌNH CHÈN BÁNH PHÁO
"Có những chiến thắng được làm nên bằng tài thao lược. Nhưng cũng có những chiến thắng được đổi bằng sự hy sinh của những con người bình dị. Anh hùng Tô Vĩnh Diện là một trong những người đã viết nên trang sử ấy bằng chính sinh mạng của mình."
Lịch sử dân tộc Việt Nam luôn khắc ghi những con người đã dám đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên sự sống của bản thân. Tô Vĩnh Diện là một biểu tượng tiêu biểu của tinh thần ấy.
Từ người nông dân nghèo đến người lính cách mạng
Sinh năm 1924 tại huyện Nông Cống (nay thuộc huyện Triệu Sơn), tỉnh Thanh Hóa, Tô Vĩnh Diện lớn lên trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ, ông đã phải làm thuê để phụ giúp gia đình, sớm thấu hiểu nỗi cơ cực của người dân dưới ách thực dân phong kiến.
Năm 1946, ông tham gia lực lượng dân quân địa phương. Đến năm 1949, ông tình nguyện nhập ngũ, nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gương mẫu, luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn và được đồng đội tin yêu.
Trên đường đến Điện Biên Phủ
Cuối năm 1953, để chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, quân đội ta phải đưa những khẩu pháo cao xạ nặng hàng tấn vượt núi rừng Tây Bắc bằng sức người.
Đó là hành trình vô cùng gian khổ. Những con dốc dựng đứng, trời mưa, đường trơn trượt, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến khẩu pháo lao xuống vực, làm hỏng vũ khí và đe dọa tính mạng của cả đơn vị.
Là Tiểu đội trưởng pháo cao xạ 37 mm thuộc Trung đoàn 367, Tô Vĩnh Diện luôn xung phong ở những vị trí nguy hiểm nhất, động viên đồng đội đưa pháo đến trận địa an toàn.
Khoảnh khắc hóa thành bất tử
Đêm 1/2/1954, khi đơn vị đang kéo pháo qua dốc Chuối, dây tời bất ngờ bị đứt.
Khẩu pháo nặng hàng tấn lao vun vút xuống dốc.
Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, toàn bộ công sức của đơn vị sẽ tan thành mây khói, ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch tác chiến.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện hô lớn:
"Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo!"
Rồi ông lao mình vào phía trước, dùng chính thân thể chèn bánh pháo.
Khẩu pháo dừng lại.
Đồng đội kịp thời giữ được vũ khí.
Nhưng người chiến sĩ quả cảm đã mãi mãi nằm lại nơi sườn núi Tây Bắc.
Theo lời kể của đồng đội, trước khi trút hơi thở cuối cùng, điều ông quan tâm không phải bản thân mà là câu hỏi: "Pháo có việc gì không?"
Một sự hy sinh làm nên chiến thắng
Khẩu pháo được cứu đã tiếp tục tham gia chiến đấu trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện trở thành nguồn động viên to lớn, tiếp thêm ý chí cho hàng vạn cán bộ, chiến sĩ trên mặt trận.
Sau này, Đảng và Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng nhiều phần thưởng cao quý khác để ghi nhận công lao đặc biệt của người chiến sĩ đã lấy thân mình cứu pháo.
Ngọn lửa truyền cho thế hệ trẻ
Hôm nay, khi đứng trước những tượng đài hay đọc lại câu chuyện về Tô Vĩnh Diện, chúng ta không chỉ nhớ đến hành động "lấy thân mình chèn bánh pháo", mà còn cảm nhận được sức mạnh của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí dám hy sinh vì mục tiêu chung.
Trong thời bình, tuổi trẻ không còn kéo pháo giữa mưa bom, nhưng vẫn có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng sự nỗ lực học tập, lao động sáng tạo, cống hiến cho cộng đồng và xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Có những con người chỉ sống hơn ba mươi năm nhưng để lại bài học cho nhiều thế hệ.
Có những người ngã xuống để những khẩu pháo tiếp tục tiến lên.
Tô Vĩnh Diện đã dùng chính cuộc đời mình để giữ vững một khẩu pháo, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Tên tuổi của ông mãi mãi là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và lòng yêu nước Việt Nam.



