NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Trong những trang sử vàng của chiến dịch Điện Biên Phủ, bên cạnh những chiến công lẫy lừng của tập thể, lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam còn khắc ghi những hành động dũng cảm cá nhân đạt đến tầm huyền thoại. Khi lòng yêu nước và ý chí quyết chiến quyết thắng được đẩy lên cao độ, người lính cụ Hồ có thể vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của thể xác để làm nên những điều phi thường. Câu chuyện về một người chiến sĩ trẻ trong trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam, khi hỏa lực của đơn vị bị lung lay, đã dũng cảm lấy chính bờ vai và thân hình bị thương của mình để làm giá súng cho đồng đội nhả đạn vào đồn giặc, đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần xả thân vì nghĩa lớn.
Trận đánh vào trung tâm đề kháng Him Lam diễn ra trong một đêm mưa gió, bùn lầy ngập ngập chiến hào. Quân địch với lợi thế công sự kiên cố và pháo bầy đã bắn phá dữ dội, cày nát các lối tiến công của bộ đội ta. Giữa làn đạn xối xả, khẩu trung liên của đơn vị ta chịu trách nhiệm khống chế hỏa lực lô cốt địch bất ngờ bị hỏng chân súng do mảnh pháo găm trúng. Cùng lúc đó, người chiến sĩ xạ thủ phụ trách bắn cũng đã hy sinh. Trận địa xung kích của ta có nguy cơ bị tê liệt hoàn toàn dưới làn đạn đại liên điên cuồng từ phía địch, khiến nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước hàng rào thép gai.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một chiến sĩ liên lạc dù đã bị thương ở chân và tay vẫn bò đến bên khẩu súng. Nhận thấy nếu không có điểm tựa vững chắc để súng nhả đạn chính xác, toàn bộ mũi tấn công sẽ bị tiêu diệt, anh đã không một chút ngần ngại. Bằng một nghị lực phi thường, anh nhoài người lên, dùng đôi vai gầy và đôi tay rớm máu của mình ghì chặt lấy thân súng nóng bỏng, tạo thành một chiếc giá súng sống kiên cố. Anh hét lớn bảo người đồng đội bên cạnh siết cò. Từng loạt đạn trung liên chuẩn xác từ bờ vai anh phát ra đã dập tắt hoàn toàn hỏa lực của lô cốt giặc, mở đường cho quân ta ào ạt xông lên làm chủ trận địa.
Khi trận đánh kết thúc, cứ điểm Him Lam bị san phẳng, người chiến sĩ ấy đã anh dũng hy sinh do vết thương quá nặng và sức ép của loạt đạn, nhưng thân hình anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy chân súng. Hành động dũng cảm của anh đã trở thành một ngọn đuốc tinh thần, thổi bùng ngọn lửa quyết chiến cho toàn mặt trận Điện Biên Phủ trong suốt năm mươi sáu ngày đêm sau đó. Chịu đựng nỗi đau thể xác để làm bệ phóng cho đồng đội lập công, anh đã chứng minh cho thế giới thấy rằng, thứ vũ khí mạnh nhất của người lính Việt Nam không phải là sắt thép, mà là tinh thần yêu nước và tình đồng đội son sắt.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, câu chuyện về người anh hùng lấy thân mình làm giá súng vẫn vẹn nguyên giá trị và sức lan tỏa mạnh mẽ. Tên tuổi của anh đã đi vào các bài giảng lịch sử, trở thành tấm gương sáng ngời cho các thế hệ chiến sĩ rèn luyện bản lĩnh chiến đấu. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, sự hy sinh cao cả ấy là một bài học sâu sắc về lòng tận tụy, tinh thần trách nhiệm và lý tưởng sống vì cộng đồng. Nó nhắc nhở chúng ta phải luôn biết ơn thế hệ cha anh và biến lòng biết ơn đó thành hành động thiết thực để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.


