Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai” Phan Đình Giót

Phan Đình Giót được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 31 tháng 3 năm 1955. Ông được vinh danh nhờ hành động dũng cảm lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận Him Lam tại chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngoài ra, ông còn được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì.

Tây Ninh15/05/2026Nguyễn Thị Kim Ngân (LỚP 7A2 TRƯỜNG THCS&THPT KHÁNH HƯNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên bài viết: “Người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai” Phan Đình Giót

Nội dung:

Phan Đình Giót được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 31 tháng 3 năm 1955. Ông được vinh danh nhờ hành động dũng cảm lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận Him Lam tại chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngoài ra, ông còn được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì.

Phan Đình Giót sinh năm 1922, dân tộc Kinh, quê ở làng Vịnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, nhập ngũ năm 1950. Khi hy sinh, đồng chí là Tiểu đội phó bộ binh Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Gia đình đồng chí Phan Đình Giót rất nghèo. Bố mất sớm, đồng chí phải đi làm thuê từ năm 13 tuổi rất cực khổ. Cách mạng tháng Tám thành công, đồng chí tham gia tự vệ chiến đấu, đến năm 1950 xung phong vào bộ đội chủ lực. Trong cuộc sống tập thể ở quân đội, Phan Đình Giót luôn tự giác gương mẫu về mọi mặt, hết lòng thương yêu giúp đỡ đồng đội nên luôn được đồng đội mến phục, tin yêu. Trận đánh nào đồng chí cũng nêu cao tinh thần quả cảm, kiên quyết vượt qua mọi khó khăn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Hai lần bị thương nặng đồng chí vẫn tiếp tục chiến đấu và đã hy sinh oanh liệt.

Mới 3 tháng tuổi quân, Phan Đình Giót đã tham gia Chiến dịch Đường số 18, đánh Đồn Tràng Bạch, trận chiến đấu diễn ra gay go, ác liệt, đồng chí vẫn bám sát tổ trưởng, thể hiện tinh thần chiến đấu rất hăng say. Tiêu diệt xong lô cốt số một, đồng chí bị thương nặng, nhưng vẫn xin ở lại tiếp tục làm nhiệm vụ cho đến lúc trận đánh kết thúc thắng lợi.

Trong trận tiêu diệt vị trí Chùa Tiếng (cuối năm 1950), đồng chí đã dũng cảm xung phong một mình đánh sập bốn ụ súng của địch.

Mùa Đông năm 1953, đơn vị đồng chí được tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Hành quân gần 500 cây số, vượt qua nhiều đèo, dốc mang vác nặng đồng chí vẫn kiên trì và giúp đỡ đồng đội đi tới đích. Trong nhiệm vụ xẻ núi, mở đường, kéo pháo lên đèo xuống dốc vào trận địa rất gay go gian khổ, đồng chí đã nêu cao tinh thần gương mẫu, bền bỉ và động viên anh em kiên quyết chấp hành nghiêm mệnh lệnh của cấp trên.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng tiêu diệt vị trí Him Lam. Cả trận địa rung chuyển mù mịt sau nhiều loạt pháo ta bắn chuẩn bị. Các chiến sĩ Đại đội 58 lao lên mở đường, đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ tám. Phan Đình Giót đánh quả thứ chín thì bị thương vào đùi nhưng vẫn xung phong đánh tiếp quả thứ 10. Địch tập trung hỏa lực bắn như trút đạn xuống trận địa ta. Đồng đội bị thương vong nhiều. Lửa căm thù bốc cao, đồng chí lao lên đánh tiếp hai quả nữa, phá toang đoạn rào cuối cùng, mở thông cửa mở để đồng đội lên đánh sập lô cốt đầu cầu. Lợi dụng thời cơ địch đang hoang mang, Phan Đình Giót lại vọt lên bám chắc lô cốt số hai, ném thủ pháo, bắn kiềm chế cho đơn vị tiến lên. Đồng chí lại bị thương vào vai, máu chảy đầm đìa. Nhưng hỏa lực địch từ lô cốt số ba đã xuất hiện rất nguy hiểm, bắn mạnh vào đội hình ta. Lực lượng xung kích bị ùn lại, Phan Đình Giót cố gắng lê lên, nhích dần người đến gần lô cốt số ba với ý nghĩ cháy bỏng, duy nhất là phải dập tắt ngay nó. Đồng chí dùng hết sức mình còn lại nâng tiểu liên lên bắn mạnh vào lỗ châu mai, miệng hô to: “Quyết hy sinh… vì Đảng… vì dân!!!” rồi rướn người lấy đà, lao cả thân mình vào bịt kín lỗ châu mai. Hỏa điểm lợi hại nhất đã bị dập tắt, toàn đơn vị ào ạt xông lên như vũ bão, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam.

Anh hùng Phan Đình Giót đã ra đi nhưng không mất đi. Phan Đình Giót sống trong từng trang sách, từng câu chuyện kể, từng trái tim mỗi người con Việt Nam. Là ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hi sinh và của tinh thần dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn