NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI – TRẦN VĂN CHẦM
Trần Văn Chầm sinh năm 1945 tại xã Mỹ Hạnh Đông, thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang – một vùng đất giàu truyền thống yêu nước, nơi từng nuôi dưỡng biết bao người con ưu tú cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Lớn lên giữa cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày của quân xâm lược, chứng kiến những xóm làng bị đốt phá, lòng căm thù giặc trong người thiếu niên ấy ngày một lớn dần. Năm 1962, khi vừa bước sang tuổi 17 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã dũng cảm ký tên vào đơn tình nguyện gia nhập Đại đội 1, Tiểu đoàn 261 (đơn vị mang tên Giron kết nghĩa) chủ lực của Quân khu 8.
NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI – TRẦN VĂN CHẦM
Trần Văn Chầm sinh năm 1945 tại xã Mỹ Hạnh Đông, thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang – một vùng đất giàu truyền thống yêu nước, nơi từng nuôi dưỡng biết bao người con ưu tú cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Lớn lên giữa cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày của quân xâm lược, chứng kiến những xóm làng bị đốt phá, lòng căm thù giặc trong người thiếu niên ấy ngày một lớn dần. Năm 1962, khi vừa bước sang tuổi 17 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã dũng cảm ký tên vào đơn tình nguyện gia nhập Đại đội 1, Tiểu đoàn 261 (đơn vị mang tên Giron kết nghĩa) chủ lực của Quân khu 8.
Ngay từ những ngày đầu nhập ngũ, Trần Văn Chầm đã bộc lộ những phẩm chất đặc biệt của một người chiến sĩ kiên cường, thông minh và đầy trách nhiệm. Ngày 2 tháng 1 năm 1963, trận đánh Ấp Bắc lịch sử nổ ra, làm rung chuyển cả chiến trường miền Nam. Lúc bấy giờ, Trần Văn Chầm được giao nhiệm vụ là chiến sĩ thông tin liên lạc. Giữa làn mưa bom bão đạn dày đặc từ các loại vũ khí tân tiến của Mỹ, khi các máy vô tuyến bị nhiễu và đứt sóng, anh đã không ngần ngại hiểm nguy, liên tục băng qua những cánh đồng trống, những làn đạn xối xả từ máy bay trực thăng và xe bọc thép M113 của địch để truyền đạt mệnh lệnh từ ban chỉ huy đến các mũi tiến công. Sự gan dạ của anh đã góp phần giữ vững mạch máu liên lạc thông suốt, giúp quân ta bẻ gãy chiến thuật "Trực thăng vận" và "Thiết xa vận" đỉnh cao của đế quốc Mỹ, viết nên trang sử Ấp Bắc oai hùng.
Tuy nhiên, chiến công hiển hách nhất và cũng là trận chiến cuối cùng của người anh hùng trẻ tuổi diễn ra vào đêm mùng 3 rạng sáng mùng 4 tháng 2 năm 1964. Trong trận đánh công đồn Cái Nứa (Cai Lậy), một căn cứ quân sự kiên cố được địch phòng thủ nghiêm ngặt với hệ thống hàng rào kẽm gai và các lô cốt dày đặc. Đại đội của anh được giao nhiệm vụ đánh mũi chủ công. Khi trận đấu bước vào giai đoạn quyết liệt, hỏa lực đại liên từ lô cốt chính của địch điên cuồng khạc đạn, quét sát mặt đất khiến hướng tiến công của trung đội bộc phá bị chặn đứng, nhiều đồng đội của anh đã ngã xuống ngay trước cửa mở.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trần Văn Chầm lúc này dù đã bị thương nặng ở chân vẫn nén đau đớn, ôm quả bộc phá nặng hàng chục ký lô bí mật bò lên tiếp cận mục tiêu. Anh áp sát được vách tường lô cốt, dồn hết sức tàn giật kíp nổ. Thế nhưng, một thử thách nghiệt ngã ập đến: do trời mưa tầm tã, ngòi nổ bị thấm nước không kích hoạt. Trong lô cốt, khẩu đại liên của giặc lại tiếp tục gầm lên, thêm nhiều chiến sĩ ta bị thương vong. Không một giây chần chừ, trong khoảnh khắc sinh tử quyết định sự thành bại của cả chiến dịch, Trần Văn Chầm đã đưa ra một quyết định phi thường. Anh buông quả bộc phá, rướn người lao thẳng về phía trước, dùng cả lồng ngực thanh xuân của mình lấp kín lỗ châu mai của địch.
Khẩu đại liên khựng lại. Luồng đạn hung hãn bị chặn đứng bởi da thịt của người anh hùng. Chớp thời cơ vàng ngọc ấy, tiếng hô xung phong căm hờn vang lên xé rách màn đêm, đồng đội của anh đồng loạt xông lên như triều dâng thác đổ, tiêu diệt gọn đồn địch, giành thắng lợi hoàn toàn. Trần Văn Chầm đã hy sinh ở tuổi 19, khi tuổi đời còn quá xanh. Năm 1965, Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Sự hy sinh của anh là biểu tượng bất tử của câu khẩu hiệu "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh"./.



