Người Anh hùng Lê Thanh Mừng – Sáu Trương
Anh hùng Lê Thanh Mừng – Sáu Trương mãi mãi là niềm tự hào của quê hương Càng Long, là tấm gương sáng của lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc.
Giữa vùng quê hiền hòa Làng Tân An – nơi những rặng dừa soi bóng xuống dòng kênh nhỏ, có một người con đã hiến dâng trọn tuổi thanh xuân cho cách mạng. Ông là Lê Thanh Mừng, thường gọi bằng cái tên thân quen Sáu Trương, sinh năm 1944, trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước.
Năm 1960, khi mới 16 tuổi, Sáu Trương đã nghe theo tiếng gọi của non sông, đứng vào hàng ngũ cách mạng. Tuổi đời còn quá trẻ, nhưng ý chí và tinh thần của ông lớn hơn tuổi nhiều lần. Sau hai năm rèn luyện và chiến đấu, ông chính thức trở thành chiến sĩ của lực lượng Đặc công – một trong những mũi nhọn tinh nhuệ và nguy hiểm nhất của chiến trường miền Nam.
Tháng 5 năm 1963, Lê Thanh Mừng được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng Đội Đặc công, tham gia phối hợp cùng Trung đội 507 đánh đồn Long Phi (xã Long Hữu). Cũng năm ấy, ông tiếp tục được Tỉnh đội Trà Vinh tin tưởng giao cho Đội Đặc công 513 nhiệm vụ đánh tiêu diệt đồn Cái Già – một trong những căn cứ quan trọng của địch tại xã Hiệp Mỹ. Những trận đánh ấy không chỉ thể hiện sức trẻ mà còn chứng minh bản lĩnh chỉ huy của người chiến sĩ đặc công dày dạn gan dạ.
Đến năm 1965, ông được giao giữ chức Trung đội trưởng, đồng thời trực tiếp chỉ huy Đại đội Đặc công 513. Dưới sự lãnh đạo của ông, đơn vị đã chiến đấu hàng chục trận lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều đồn bót, hậu cứ của địch trên địa bàn Trà Vinh – Vĩnh Long – Cầu Ngang. Ông Sáu Trương nổi tiếng là người mưu trí, táo bạo, luôn đi đầu và sẵn sàng nhận phần nguy hiểm nhất về mình.
Tháng 5 năm 1972, trong bối cảnh chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt, ông được phân công chỉ huy Đại đội Đặc công tỉnh Vĩnh Long tổ chức thế trận đánh chặn viện trên quốc lộ 4 (nay là quốc lộ 1) tại Lộc Hòa, Long Hồ. Đó là một trận đánh khốc liệt, nơi sự hy sinh và lòng quả cảm được thử thách đến tận cùng.
Khi vòng vây của địch siết chặt, đơn vị rơi vào tình thế không còn đường rút lui. Ông bị thương, nhưng vẫn kiên quyết bám trụ, tiếp tục chỉ huy đến hơi thở cuối cùng. Dưới sự dẫn dắt của ông, bộ đội ta đã tiêu diệt hoàn toàn Tiểu đoàn bảo an 475 của địch, giành thắng lợi vang dội. Và cũng tại nơi ấy, ở tuổi vừa tròn 28, người chỉ huy trẻ Lê Thanh Mừng đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân quê hương.
Những năm tháng chiến đấu của ông chỉ kéo dài 12 năm – từ 1960 đến 1972 – nhưng đó là 12 năm rực sáng nhất của một đời người, 12 năm cống hiến trọn vẹn không hối tiếc.
Với những chiến công xuất sắc và lòng dũng cảm phi thường, ngày 06/11/1978, Nhà nước đã truy tặng ông danh hiệu cao quý:
“Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Ngày nay, tên ông được đặt cho một con đường và một trường Trung học phổ thông tại Trà Vinh – để mỗi bước chân, mỗi thế hệ học sinh khi đi qua đều nhớ về người anh hùng trẻ tuổi đã ngã xuống cho hòa bình hôm nay.



