Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người anh hùng Lực lượng vũ trang Tư Cang

Ninh Bình17/04/2026Nguyễn Thúy Hằng (Trường THPT Gia Viễn C)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tá Nguyễn Văn Tàu (thường được gọi là Tư Cang) không chỉ là một sĩ quan tình báo, mà cuộc đời ông giống như một cuốn phim hành động kịch tính giữa lòng Sài Gòn.

​Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt nhất, ông Tư Cang sống dưới danh nghĩa một trí thức thượng lưu tại Sài Gòn. Với phong thái lịch lãm, đi xe sang và giao tiếp tinh tế, ông đã hoàn toàn đánh lừa được mạng lưới an ninh dày đặc của chế độ cũ.

​Nhiệm vụ của ông cực kỳ nguy hiểm: Trực tiếp chỉ huy và bảo vệ Phạm Xuân Ẩn (điệp viên hoàn hảo). Ông chính là cầu nối sống, đảm bảo những tài liệu tuyệt mật từ trung tâm quyền lực của đối phương được chuyển ra chiến khu an toàn và nhanh chóng nhất.

​Có một giai thoại nổi tiếng về sự gan lì của ông. Một lần, ông trực tiếp lái xe đưa một cán bộ từ căn cứ vào nội đô. Khi bị cảnh sát dắt xe dừng lại kiểm tra, thay vì lúng túng, ông chủ động hạ kính xe, dùng giọng điệu của một "ông chủ" giàu có để trách móc sự chậm trễ của lính gác.

​Sự tự tin thái quá đó khiến quân địch tưởng ông là nhân vật có quyền thế trong chính quyền, chúng không những không xét hỏi mà còn đứng nghiêm chào để ông đi qua. Đó chính là bản lĩnh của người làm tình báo: Dùng sự chính diện nhất để che giấu điều bí mật nhất.

​Vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, ông Tư Cang tạm rời bỏ vỏ bọc hào hoa để trở về vai trò của một chỉ huy đặc công. Ông trực tiếp tham gia chỉ huy trận đánh tại cầu Rạch Chiếc – cửa ngõ huyết mạch phía Đông để đại quân tiến vào Sài Gòn.

​Trận chiến diễn ra vô cùng tàn khốc. Quân địch tập trung hỏa lực điên cuồng để giữ con đường máu chốt. Ông cùng các chiến sĩ đặc công đã phải chiến đấu trong điều kiện cực kỳ khó khăn, giành giật từng tấc đất trên cầu. Sự quả cảm của ông và đồng đội đã giúp giữ vững cây cầu, mở toang cánh cửa cho xe tăng ta tiến về Dinh Độc Lập vào sáng ngày 30/4.

​Sau ngày thống nhất, ông không nghỉ ngơi mà bắt đầu cầm bút. Những tác phẩm như H.63 của tôi hay Điệp viên giữa sa mạc lửa không chỉ là hồi ký, mà là cách ông tri ân những đồng đội đã ngã xuống trong thầm lặng.

​Ông Tư Cang thường nói rằng: "Người tình báo không có tên trong các bản tin chiến thắng, nhưng họ có mặt trong từng mạch máu của cuộc chiến."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người anh hùng Lực lượng vũ trang Tư Cang | Câu chuyện thời hoa lửa