Người anh hùng miền đất đỏ
Người anh hùng miền đất đỏ
Võ Thị Sáu
Mùa xuân năm 1952, hòn đảo ngọc Côn Đảo chìm trong tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng xiềng xích lạnh lẽo. Cô thiếu nữ miền Đất Đỏ bước ra pháp trường khi mái tóc còn vương mùi hoa dâm bụt, mang theo cả một khoảng trời thanh xuân rực rỡ. Trước họng súng đen ngòm của kẻ thù, Sáu không hề run sợ. Bọn đao phủ định dùng mảnh vải đen bịt kín đôi mắt trong veo ấy, nhưng cô dõng dạc khước từ: "Không cần che mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Lời bài hát "Tiến quân ca" vút lên từ lồng ngực trẻ trung, xé toạc mây mù, át cả tiếng súng đanh chát ác nghiệt. Người con gái mười chín tuổi ấy ngã xuống, máu nhuộm đỏ bãi cát hoang sơ, nhưng nụ cười kiêu hãnh của cô đã hóa thành đoá hoa lê ki ma nở rộ giữa mùa sương gió. Sự hy sinh oanh liệt ấy đã gieo vào lòng đồng đội đang bị giam cầm nơi địa ngục trần gian một ngọn lửa bất diệt, thắp sáng niềm tin sắt đá về một ngày mai Tổ quốc đón ánh bình minh hòa bình rực rỡ.



