NGƯỜI ANH HÙNG NGÃ XUỐNG TRƯỚC GIỜ TOÀN THẮNG
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 là mốc son chói lọi, khép lại hơn hai mươi năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước và mở ra kỷ nguyên hòa bình, thống nhất đất nước. Để làm nên thắng lợi vĩ đại ấy, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh trên khắp các chiến trường. Trong số những người anh hùng ngã xuống ở những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến, liệt sĩ Hoàng Thọ Mạc là một cái tên khiến nhiều thế hệ xúc động và kính phục.Hoàng Thọ Mạc sinh năm 1947 tại xã Xuân Vinh, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha anh là liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh, chứng kiến những mất mát của gia đình và quê hương, Hoàng Thọ Mạc sớm nuôi dưỡng lý tưởng chiến đấu vì độc lập dân tộc.Năm 1965, khi vừa tròn mười tám tuổi, anh tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Giữa mưa bom bão đạn, anh cùng đồng đội mở đường, vận chuyển hàng hóa và bảo đảm tuyến chi viện chiến lược cho chiến trường miền Nam. Tháng 6 năm 1967, anh được chuyển sang bộ đội chủ lực. Với tinh thần ham học hỏi, ý chí rèn luyện và năng lực chỉ huy nổi bật, anh nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ.Năm 1972, Hoàng Thọ Mạc được điều động về Trung đoàn Bộ binh cơ giới 202. Tại đây, anh làm chủ nhiều loại vũ khí và phương tiện chiến đấu hiện đại, tham gia nhiều chiến dịch lớn, lập nhiều thành tích xuất sắc. Từ một người lính trẻ, anh trở thành Thiếu úy, Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn Bộ binh cơ giới 66, Trung đoàn 202.Tháng 4 năm 1975, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân bước vào giai đoạn quyết định, Hoàng Thọ Mạc đang tham gia một lớp tập huấn. Nhận được lệnh hỏa tốc trở về đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, anh lập tức lên đường. Cuộc chia tay với người vợ trẻ Tô Thị Khuy diễn ra trong đêm khuya. Khi đồng hồ vừa điểm 3 giờ sáng, anh tạm biệt vợ để trở lại đơn vị. Hai người hẹn nhau rằng sau ngày đất nước thống nhất sẽ xây dựng mái ấm riêng. Không ai ngờ đó lại là lần gặp cuối cùng.Ngày 25 tháng 4 năm 1975, tại lễ tuyên thệ xuất quân, Hoàng Thọ Mạc thay mặt cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị phát biểu quyết tâm:"Được tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng Sài Gòn, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước là một vinh dự lớn, là khát vọng cháy bỏng của tôi. Dù phải hy sinh, tôi cũng kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ."Lời hứa ấy đã trở thành lời thề thiêng liêng của người chiến sĩ trước giờ ra trận.Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị của anh phối thuộc với Sư đoàn 320B thuộc Quân đoàn 1 tiến công theo hướng Bắc Sài Gòn. Nhiệm vụ được giao là đánh chiếm Lái Thiêu, vượt cầu Vĩnh Bình và nhanh chóng thọc sâu vào trung tâm thành phố.Trên đường tiến quân, quân ta liên tục gặp sự chống trả quyết liệt của đối phương. Khi đến khu vực cầu Vĩnh Bình, cách trung tâm Sài Gòn khoảng 10 km, địch tập trung nhiều xe tăng và lực lượng hỏa lực mạnh nhằm ngăn chặn bước tiến của quân giải phóng.Lúc ấy, xe thiết giáp K63 mang số hiệu 454 do Hoàng Thọ Mạc chỉ huy đã lao lên dẫn đầu đội hình tiến công. Bằng sự mưu trí và dũng cảm, anh cùng đồng đội liên tiếp bắn cháy năm xe tăng của địch. Khi xe bị hỏng giữa trận địa, anh lập tức nhảy xuống mặt cầu, rút khẩu súng ngắn K54 luôn mang theo bên mình để tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Dưới sự chỉ huy của anh, các tổ B40 và B41 tiếp tục tiêu diệt thêm nhiều mục tiêu của đối phương.Trong lúc chiến đấu ác liệt, một mảnh đạn M79 găm vào ngực khiến anh bị thương nặng. Máu thấm đỏ quân phục nhưng Hoàng Thọ Mạc vẫn tự băng bó rồi tiếp tục hô hào đồng đội xung phong.Khoảnh khắc bi tráng nhất diễn ra khi một chiến sĩ trẻ lao lên phía trước và trở thành mục tiêu của hỏa lực địch. Nhìn thấy đồng đội gặp nguy hiểm, Hoàng Thọ Mạc không ngần ngại lao tới, xô người chiến sĩ ấy xuống và lấy chính thân mình che chắn. Quả đạn M79 phát nổ ngay sau đó. Người chiến sĩ trẻ được cứu sống, còn Hoàng Thọ Mạc anh dũng hy sinh.Anh ngã xuống vào khoảng gần 10 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, chỉ hơn một giờ trước thời khắc lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập.



