NGƯỜI ANH HÙNG NGẬM HAI ĐẦU DÂY TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, Thành cổ Quảng Trị là một trong những địa danh ghi dấu sự hy sinh và lòng quả cảm của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ. Trong 81 ngày đêm năm 1972, giữa mưa bom, bão đạn, có những người lính không trực tiếp cầm súng tiêu diệt quân địch nhưng lại giữ một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt giữa sở chỉ huy và trận địa.
Một trong những người lính ấy là Mai Ngọc Thoảng, người con dân tộc Mường quê ở Ngọc Trạo, Thạch Thành, Thanh Hóa. Năm 1970, khi mới 17 tuổi, ông xung phong nhập ngũ. Đến năm 1972, ông cùng đơn vị vào chiến trường Quảng Trị, làm nhiệm vụ bảo đảm đường dây thông tin phục vụ chiến đấu. (Tư liệu Văn kiện)
Trong những ngày chiến đấu tại Thành cổ, đường dây thông tin thường xuyên bị bom pháo đánh đứt. Mỗi lần như vậy, những người lính thông tin phải lập tức lao ra trận địa để sửa chữa. Công việc tưởng như thầm lặng ấy lại nguy hiểm không kém chiến đấu trực tiếp.
Ngày 5/7/1972, sau 12 giờ liên tục sửa chữa đường dây trong Thành cổ, ông vừa trở về hầm thì đường dây lại bị pháo địch bắn đứt. Không chần chừ, Mai Ngọc Thoảng tiếp tục lao ra giữa làn bom đạn để nối lại đường dây. Chỉ khoảng 10 phút sau, thông tin liên lạc được khôi phục, phục vụ kịp thời công tác chỉ huy chiến đấu. (Tư liệu Văn kiện)
Nhưng câu chuyện đặc biệt nhất xảy ra vào giữa tháng 7 năm 1972.
Ngày 13/7, đường dây thông tin qua sông Thạch Hãn bị đứt trong lúc địch pháo kích dữ dội. Ba chiến sĩ trong tiểu đội thông tin đã hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ. Trước tình thế cấp bách, Mai Ngọc Thoảng cùng đồng đội tiếp tục nhận nhiệm vụ nối lại đường dây. (QĐND)
Dòng Thạch Hãn khi ấy không còn yên bình như hôm nay. Bom pháo liên tục dội xuống mặt sông. Mai Ngọc Thoảng vẫn quyết tâm vượt qua.
Khi đang ở giữa dòng, hai đầu dây bị đứt không đủ để nối lại. Trong hoàn cảnh khẩn cấp, ông đã dùng miệng ngậm hai đầu dây, đồng thời dùng tay và chân giữ thăng bằng giữa dòng nước và bom pháo. Nhờ sự mưu trí, gan dạ ấy, đường dây liên lạc được nối thông, bảo đảm thông tin từ sở chỉ huy đến trận địa. (Tạp chí Biển Việt Nam)
Hành động ấy trở thành một trong những câu chuyện xúc động về người lính thông tin tại Thành cổ Quảng Trị. Sau chiến tranh, những vết thương trên cơ thể vẫn còn theo ông suốt cuộc đời. Ông được xác định là thương binh với mức thương tật 50%. Với những chiến công trong chiến đấu, ông được trao tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (Tạp chí Biển Việt Nam)
Điều đáng quý ở người Anh hùng ấy không chỉ nằm ở một hành động phi thường giữa dòng Thạch Hãn. Đó còn là tinh thần trách nhiệm của một người lính: khi đồng đội hy sinh, ông tiếp tục nhận nhiệm vụ; khi đường dây bị đứt, ông tìm mọi cách nối lại; khi sự sống bị đặt giữa ranh giới mong manh, ông vẫn nghĩ trước hết đến nhiệm vụ và đồng đội.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Dòng Thạch Hãn hôm nay vẫn lặng lẽ chảy qua Quảng Trị. Nhưng câu chuyện về người lính trẻ Mai Ngọc Thoảng năm nào vẫn còn nguyên giá trị. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm, trí thông minh, tinh thần đồng đội và trách nhiệm với Tổ quốc.
Người anh hùng năm xưa đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng hình ảnh ông giữa dòng Thạch Hãn năm 1972 vẫn là một biểu tượng đẹp của thế hệ đã đi qua chiến tranh và góp phần làm nên hòa bình hôm nay.



