Người có công giúp đỡ cách mạng

Người anh hùng Ngô Mây và khúc tráng ca giữa núi rừng An Khê

Ngô Mây (1920-1947) là chiến sĩ của Đại đội Quyết tử quân, người đã viết nên khúc tráng ca bất tử giữa núi rừng An Khê trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Với tinh thần quyết chiến, anh đã tình nguyện ôm bom lao thẳng vào đội hình lính lê dương, chặn đứng cuộc tiến công của địch và tạo điều kiện để đồng đội phản công giành thắng lợi. Hành động lấy thân mình làm vũ khí đã tiêu diệt hơn một trung đội địch, đồng thời đưa Ngô Mây trở thành liệt sĩ đầu tiên được Đảng và Nhà

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Đoàn Trường Đại học Kinh tế - Luật (Đoàn Trường Đại học Kinh tế - Luật)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người anh hùng Ngô Mây và khúc tráng ca giữa núi rừng An Khê

Lịch sử dân tộc được viết nên không chỉ bởi những chiến thắng vang dội, mà còn bằng sự hy sinh của biết bao con người bình dị. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng non sông, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần quyết tử vì độc lập dân tộc. Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, người con quê hương Bình Định: Anh hùng Ngô Mây đã để lại một dấu son chói lọi bằng hành động lấy thân mình làm vũ khí, viết nên bản anh hùng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.

Ngô Mây sinh năm 1920 tại thôn Viên Triêm, xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Cha mất từ khi còn nhỏ, anh lớn lên trong vòng tay tần tảo của mẹ. Cuối năm 1946, khi thực dân Pháp mở rộng chiến tranh, đánh chiếm Tây Nguyên và đe dọa tràn xuống Bình Định, chàng thanh niên ấy đã xin phép mẹ lên đường nhập ngũ. Gia nhập Đại đội Quyết tử quân, Ngô Mây nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gan dạ, luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.

Mùa hè năm 1947, quân Pháp mở cuộc tiến công quy mô lớn lên khu vực An Khê. Đại đội Quyết tử được giao nhiệm vụ chặn bước tiến của địch tại đèo An Khê. Trước một đối thủ sở hữu xe tăng, đại bác cùng hỏa lực vượt trội, trong khi lực lượng ta chỉ có vài khẩu súng trường, một khẩu trung liên cũ và ít lựu đạn, việc giữ vững trận địa dường như là nhiệm vụ không tưởng. Sau nhiều lần bàn bạc, đơn vị đi đến quyết định táo bạo: cử một chiến sĩ ôm bom lao thẳng vào đội hình địch để tạo thời cơ cho đồng đội phản công.

Khi Đại đội trưởng kêu gọi người tình nguyện, hơn bốn mươi cánh tay đồng loạt giơ lên. Sau khi điểm danh, mọi người đều hạ tay xuống, chỉ còn duy nhất một cánh tay vẫn giơ cao. Đó là Ngô Mây. Anh sợ chỉ huy đếm sót mình nên vẫn kiên quyết giữ nguyên cánh tay giữa không trung. Chính sự quyết tâm ấy đã khiến Ban chỉ huy tin tưởng giao cho anh nhiệm vụ đặc biệt, một nhiệm vụ mà người thực hiện gần như đã xác định sẽ không trở về.

Ngày 24 tháng 10 năm 194, tại khu rừng Suối Vôi (An Khê), trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Sau hơn nửa giờ giao tranh, khẩu trung liên duy nhất của đơn vị bất ngờ bị kẹt đạn. Địch lập tức lợi dụng thời cơ, dồn lực lượng phản kích dữ dội. Đại đội trưởng ra lệnh rút quân để bảo toàn lực lượng.

Giữa lúc ấy, Ngô Mây vẫn lặng lẽ ẩn mình trong bụi rậm, bình tĩnh chờ đội hình quân Pháp tiến sát hơn. Khi thời cơ đến, anh ôm khối bom lao thẳng vào giữa đội hình lính lê dương. Một tiếng nổ dữ dội vang lên giữa núi rừng An Khê, tiêu diệt hơn một trung đội địch, làm đội hình quân Pháp rối loạn hoàn toàn, tạo điều kiện để đơn vị ta quay lại phản công và đánh tan cuộc tiến công của chúng. Người chiến sĩ trẻ đã ngã xuống, nhưng tiếng bom của anh trở thành biểu tượng bất khuất của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh."

Sự hy sinh của Ngô Mây nhanh chóng lan tỏa khắp Liên khu V. "Tiếng bom Ngô Mây" không chỉ làm khiếp sợ quân viễn chinh Pháp mà còn cổ vũ mạnh mẽ phong trào thi đua giết giặc lập công trên khắp chiến trường Nam Trung Bộ. Hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình làm vũ khí trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần sẵn sàng hiến dâng tất cả cho độc lập dân tộc.

Để ghi nhận công lao to lớn ấy, Ngô Mây được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và ngày 31/8/195, anh trở thành liệt sĩ đầu tiên được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây không chỉ là sự ghi nhận đối với một cá nhân mà còn là sự tôn vinh tinh thần chiến đấu bất khuất của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm đầu kháng chiến.

Ngày nay, trên quê hương Bình Định, tên tuổi Ngô Mây vẫn hiện diện trong đời sống của người dân. Thị trấn Ngô Mây, những con đường, trường học mang tên anh, cùng tượng đài người chiến sĩ ôm bom sừng sững giữa trung tâm huyện Phù Cát là những minh chứng sống động cho lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay. Đó không chỉ là những công trình tưởng niệm, mà còn là những "địa chỉ đỏ" nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời máu lửa, khi tuổi đôi mươi được viết bằng lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.

Một thời đại hoa lửa đã trôi qua kể từ tiếng bom vang vọng giữa rừng Suối Vôi, nhưng tên tuổi Ngô Mây vẫn sáng ngời trong lịch sử dân tộc. Anh đã chọn cái chết để mở đường cho đồng đội tiến lên, chọn sự hy sinh để đổi lấy sự sống cho Tổ quốc. Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về Anh hùng Ngô Mây không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm sống có lý tưởng, biết cống hiến và trân trọng nền hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn