Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI ANH HÙNG, NGƯỜI CON CỦA QUÊ HƯƠNG LA CHỢ NAY LÀ TDP LA CHỢ, PHƯỜNG MỸ LỘC

Người vợ kể lại câu chuyện về chồng mình là Liệt sỹ Trần Văn Đinh

Ninh Bình05/05/2026Đặng Thị Lệ Yến (Trường tiểu học Mỹ Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI ANH HÙNG, NGƯỜI CON CỦA QUÊ HƯƠNG LA CHỢ NAY LÀ TDP LA CHỢ, PHƯỜNG MỸ LỘC

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT VỀ

“NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Người dự thi : Đặng Thị Lệ Yến

Chức vụ: Giáo viên môn Âm nhạc

Đơn vị công tác: Trường Tiểu học Mỹ Tiến

Người anh hùng, người con của quê hương La Chợ thân yêu

Bài làm

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những giai đoạn được gọi bằng những cái tên thật đẹp mà cũng thật thiêng liêng, và “thời hoa lửa” là một trong số đó. Từ những năm tháng “hoa lửa” oanh liệt ấy, tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường vẫn tiếp tục được kế thừa trong thời bình, kết tinh ở những con người đang ngày đêm lặng lẽ bảo vệ Tổ quốc. Một trong những người như thế là đại úy Trần Văn Đinh – cán bộ thuộc Tiểu đoàn 862, Lữ đoàn 146 Hải quân Nhân dân Việt Nam, đơn vị làm nhiệm vụ canh giữ quần đảo Trường Sa thiêng liêng.

“Thời hoa lửa” là cách gọi giàu ý nghĩa về giai đoạn kháng chiến chống Mỹ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Đó là thời đại mà tuổi trẻ không chỉ sống cho riêng mình mà còn sẵn sàng hi sinh thanh xuân, máu xương để “gieo” nên hạt giống tự do, độc lập cho Tổ quốc. Sinh ra trong thời bình, không phải đối mặt với bom đạn như thế hệ cha anh, nhưng đại úy Trần Văn Đinh – chồng của tôi vẫn lựa chọn khoác lên mình màu áo lính, chấp nhận xa gia đình, xa đất liền để gắn bó với quân đội, với biển đảo để góp phần nhỏ bé cho quê hương, cho dân tộc Việt Nam.

Chồng tôi sinh ngày 2 tháng 5 năm 1973 trong một gia đình lao động nghèo với 6 người anh em. Bố mẹ là dân quân thời kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ. Cùng với truyền thống gia đình và với lòng yêu nước nồng nàn, tháng 2 năm 1993, chồng tôi lên đường nhập ngũ và trở thành binh nhì học viên trường đào tạo hạ sĩ quan (HQS) xe tăng II Vĩnh Phú. Sau một thời gian công tác anh trở thành binh nhất. Trải qua hơn 23 năm công tác anh trở thành Đại úy lái xe D862 lữ đoàn 146 Hải quân. Khoảng thời gian hơn 23 năm công tác anh đã công tác tại các đảo như đảo Phan Vinh, đảo Nam Yết, Đảo Trường Sa, đảo Song Tử Tây… Hơn một nửa đời trong quân ngũ anh gắn liền với biển đảo. Có thời gian công tác đảo, anh phải xa đât liền, xa gia đình cả năm, thậm chí cả năm rưỡi đên 2 năm. Nơi anh công tác là những hòn đảo xa xôi giữa trùng khơi, quanh năm đối mặt với nắng gió khắc nghiệt, thiếu thốn cả về vật chất lẫn điều kiện sinh hoạt. Nội quy trong quân đội nghiêm ngặt, giờ giấc, sống ngăn nắp, kỉ luật. Tuy nhiên trong gian khó ấy, anh và đồng đội vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, ý chí vững vàng, sống đoàn kết và tinh thần trách nhiệm cao.

Trong công việc, anh là người chỉ huy tận tụy, luôn gương mẫu đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Chồng tôi không chỉ trực tiếp tham gia tuần tra, canh gác mà còn tổ chức huấn luyện, động viên chiến sĩ hoàn thành tốt nhiệm vụ. Với đồng đội, anh là người anh lớn gần gũi, sẻ chia; với nhiệm vụ và cũng là người lính kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Những đêm ngoài biển khơi, khi sóng to gió lớn, vẫn có bóng dáng ấy lặng lẽ tuần tra, giữ bình yên cho vùng biển quê hương. Thế nhưng do hoàn lưu trong trận bão số 3 ở đảo Song Tử Tây, chồng tôi đã gặp nạn khi đang làm nhiệm vụ. Anh được đơn vị và đồng đội đưa bằng máy bay về tới đất liền, được các y bác sĩ bệnh viện quân y 175 ở quận Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh hết lòng cứu chữa. Do vết thương quá nặng sau hơn một tuần, vào ngày mùng 1 tháng 9 năm 2016 dương lịch (Tức ngày mùng 1 tháng 8 năm 2016 âm lịch), chồng tôi đã trút hơi thở cuối cùng và trở về với đất mẹ. khi ấy anh mới 44 tuổi, và tôi đang tuổi 40. Còn con gái lớn của chúng tôi vừa bước chân vào cấp 2, con gái thứ 2 mới lên lớp 2, con trai út vừa tròn 4 tuổi. Anh ra đi bỏ lại sau lưng những người thân, đồng đội và bạn bè chiến hữu bao yêu thương cùng với nhiều luyến tiếc chưa thể thực hiện .

Sau khi chòng tôi hi sinh được hơn một năm thì có một người là bạn thân của chồng tôi và cũng cùng công tác tại đảo với anh được về phép và kể lại câu chuyện về chồng tôi một cách rõ ràng chân thực. Qua lời kể của anh tôi mới nắm rõ hơn, chi tiết hơn về vụ tai nạn lật thuyền cùng với gần 20 anh em trong lúc làm nhiệm vụ. Không đành lòng vì thấy anh em vất vả chuyển quân nhu, lương thực từ thuyền lên bờ, chồng tôi cũng không quản ngại chung tay với mọi người để sớm hoàn thành công việc dù lẽ ra anh không phải xuống thuyền mà chỉ trên bờ tiếp nhận và ghi chép. Nghe xong tôi như chết lặng một hồi nếu như bạn anh không cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Bạn của chồng tôi nói với tôi rằng : “ Thời gian gần khi chồng em ra đi, anh ấy thường tâm sự nhiều. Đinh nó rất thương và lo cho vợ con không biết ở nhà thế nào, rồi vợ con hay ốm đau mà cha mẹ già yếu. Thương cha mẹ, vợ con nhưng không thể ở bên cạnh mà quan tâm, chăm sóc cho mọi người được. Chỉ biết cố gắng mỗi ngày để hoàn thành tốt nhiệm vụ, để sau này trở về thì làm cho vợ con cái nhà, vì nhà của chúng tôi dột nát lắm. Mỗi khi ở xa nghe tin bão gió và chứng kiến nhiều cảnh thiên tai lại lo lắng, thương vợ con ở nhà, thương cha mẹ nhiều hơn”.

Nghe bạn thân của anh từ đảo về kể chuyện, trong đầu tôi chợt như hiện về bao kí ức về anh. Lẽ ra anh công tác ở Cam Ranh – Khánh Hòa và đi đảo tiếp chứ không muốn về đất liền bởi vì anh đã gắn liền với cuộc sống ngoài đảo nhiều năm. Nhưng vì cưới nhau xong khoảng hơn nửa tháng thì anh đi đảo cả năm mới về. Khi yêu nhau thì ngày ấy không có điện thoại thông minh cũng như mạng intenet phủ sóng, khi cưới xong gần nhau không được bao lâu anh phải tiếp tục vào đơn vị. Thời ấy muốn liên lạc với nhau chỉ qua những lá thư viết vội. Thư gửi ra đảo hoặc gửi về đát liền thì phải có tàu ra có khi cả tháng mới có hồi âm. Thế nên tôi bảo anh chuyển về đất liền cho gần gia đình. Sau khi anh từ Cam Ranh – Khánh Hòa chuyển về Quảng Ninh một thời gian thì tôi có bầu cháu lớn. Khi có bầu cháu được gần 5 tháng thì anh bảo về đón tôi ra đơn vị chơi. Tôi nhớ thời gian ấy tôi đang nghỉ hè, đó là kì nghỉ hè năm học 2005-2006 của tôi. Ra đơn vị anh chơi tôi được anh trong đơn vị của chồng rất quan tâm và cho mượn ngôi nhà nhỏ để 2 vợ chồng ở. Thời gian ấy anh làm công tác hậu cần. Mỗi ngày anh phải lo tươm tất cho cuộc sống của mấy trăm anh em trong đơn vị, đồng thời mua đò cho tôi tự nấu ăn. Vì tôi ra đơn vị ở với anh nên đơn vị tạo điều kiện cho về ăn cơm với vợ. Có đêm anh đi trực anh bảo tôi ở nhà ngủ cho khỏe. Nhưng vì ngôi nhà cách đơn vị anh khoảng 500 mét, với cả xung quanh không gần nhà ai mà đi cả mấy km mới có nhà dân. Vì thế tôi không chịu ở nhà, đêm hôm cũng đòi đi gác với anh. Nhưng khi đi gác với anh thì vì mang bầu nên anh không cho đi xung quanh doanh trại mà bắt tôi ngồi một chỗ đợi anh đi một vòng rồi quay trở lại. Tôi ra đơn vị anh được gần 2 tuần thì anh có lệnh cấp trên phải sang tiểu đoàn khác để kết hợp tập luyện cho lễ duyệt binh mùng 2 tháng 9 năm 2005. Đơn vị anh cũng đông chiến sĩ nhưng không phải ai cũng được cử và chọn đi tập cho lễ duyệt binh. Anh đi hẳn một tuần, cuối tuần được nghỉ mới về tranh thủ được một lúc rồi lại phải đi. Đêm hôm ở đó xung quanh vắng lặng, nhà anh em cho mượn khoảng 15 – 20 mét, xung quanh có nhiều vết nứt, khi mưa to thì hắt ướt cả giường và lên cả người luôn. Ngôi nhà ấy kê được đúng một chiếc giường và bếp ga nhỏ đã chật chỉ còn một lối nhỏ lách người vào. Trời nắng nóng, ở vùng đôiì núi mỗi khi trở giời là kiến lửa bò từng đàn nhung nhúc khắp nhà và lên cả giường. Tôi mất ăn mất ngủ cả tuần vì anh đi tiểu đoàn khác tập luyện, và cả vì kiến đốt, muỗi cũng nhiều vì nơi vùng đồi núi âm u nhiều cây cối. Anh đi tập luyện mỗi ngày giữa trời nắng nóng, chỉ sau một tuần trông anh gầy và đen sạm, Thế là ở được khoảng gần 3 tuần (khoảng 16 – 17 ngày) thì anh đưa tôi về mà đáng lẽ ra tôi dự định ra chơi cả tháng với chồng.

Mọi người đọc đến đấy chắc hẳn cũng rõ phần nào cuộc sống của những người lính ra sao. Và cuộc sống của gia đình của vợ chồng tôi cũng như các anh bộ đội khác như thế nào. Dù chỉ được một thời gian ngắn ở bên anh, được chứng kiến cảnh sinh hoạt cũng như những quy định nghiêm ngặt của quân đội tôi cũng thấy thương cho cuộc sống của các anh. Bản thân tôi tự nhủ sẽ cố gắng, chăm lo tốt cho bản thân và gia đình cũng như luôn động viên các con cố gắng học tập, phấn đấu rèn luyện, hoàn thành mọi nhiệm vụ trong học tập, sống có ý thức và trách nhiệm. Đó cũng chính là đóng góp một phần nhỏ bé của mình cho quê hương, Có những bài giảng trên lớp nói về quê hương đát nước, về các chú bộ đội tôi thấy lâng lâng xúc động mỗi khi nghĩ về anh, về những người chiến sĩ đã và đang ngày đêm giữ yên biển trời, hi sinh cuộc sống riêng để đóng góp công sức của mình cho Tổ quốc ngày càng tươi đẹp. Sau này khi sau 7 năm vợ chồng tôi có 3 cháu thì anh tiếp tục ra đảo. Nhưng dù tôi hỏi thế nào anh cũng không kể ở đảo có bao nhiêu người và những sinh hoạt ngoài đó vì anh bảo là: “Bí mật quân sự”. Vì thế tôi cũng không dám hỏi thêm nhiều. Ngày anh đi đảo được một năm và về phép, rồi anh tiếp tục đi công tác đảo và dự định đi một năm, sau đó trở về đất liền công tác cho đến lúc nghỉ hưu. Nhưng dự định ấy không thành hiện thực. Cuối tháng 8 năm 2016 anh vào đảo Song Tử Tây được 20 ngày thì anh gặp nạn và ra đi mãi mãi. Giờ đây, mỗi khi nghe bài hát về biển đảo, về những người lính trên đảo Trường Sa. Trái tim thôi thấy bồi hồi xúc động, khóe mắt rưng rưng… Tôi luôn động viên các con phải cố gắng học vì mong muốn của bố ra đi bảo vệ quê hương, vì bình yên đất nước và vì biết bao thế hệ con em tiếp nối ngàn đời. Trên lớp có những học sinh hỏi về chồng tôi, tôi lại chia sẻ những hi sinh của anh, của các chú bộ đội cho các em nghe. Để nhắc nhở các em luôn cố gắng trong cuộc sống cũng như trong học tập để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của các chú bộ đội. Khi ấy bầu không khí như lắng xuống, tôi thấy các em cũng biểu lộ ánh mắt và tâm tràng bồi hồi, sự biết ơn sâu sắc với các chú bộ đội. Có em còn bảo sau này em cũng muốn làm bộ đội, muốn làm lính đảo như chú nhà cô. Tôi hỏi các em, để ước mơ thành hiện thực các em cần làm gì ?. Học sinh bảo :” Chúng em sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi, vâng lời cha mẹ, thầy cô, yêu quê hương, đất nước, yêu bạn bè, trường lớp … trở thành những công dân có ích cho xá hội.

Từ hình ảnh chồng tôi – người chiến sĩ đảo Trường Sa, các em hiểu thêm về những người chiến sĩ. Tuổi trẻ hôm nay có thể học được bản lĩnh vượt khó, tinh thần kiên định trước thử thách và ý chí theo đuổi lý tưởng. Trong một xã hội nhiều lựa chọn và cám dỗ, hình ảnh người lính như chồng tôi - đại úy Trần Văn Đinh chính là “la bàn” giúp người trẻ định hướng giá trị sống đúng đắn, sống có mục tiêu và ý nghĩa hơn.

Nếu “thời hoa lửa” là biểu tượng của sự hy sinh trong chiến tranh, thì những người lính như chồng tôi - đại úy Trần Văn Đinh chính là hình ảnh đẹp của “hoa lửa” trong thời bình – âm thầm nhưng bền bỉ, lặng lẽ mà cao cả. Họ không cần đến những chiến công vang dội, bởi chính sự kiên trì bám đảo, giữ biển mỗi ngày đã là một chiến công lớn lao.

Và dưới đây là một số hình ảnh của chồng tôi mà tôi lưu giữ được cho đến tận bây giờ

Ảnh chồng tôi đang thực hiện mệnh lệnh của cấp trên: Sửa chữa và bảo dưỡng xe thiết giáp chuẩn bị cho các nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, huấn luyện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn