Người anh hùng Nguyễn Viết Xuân
Có những loài hoa không chọn nở giữa khu vườn xuân êm ả, mà bung nở thầm lặng trong khói lửa chiến tranh và loài hoa ấy chính là loài hoa lửa kiêu hãnh rực cháy trong bom đạn kẻ thù. Và đó cũng là hình ảnh biểu tượng đặc biệt của các anh hùng đã không ngại hy sinh dâng hiến cả tuổi đời cho tổ quốc. Trong số ấy, Nguyễn Viết Xuân đã hiện lên như một bông hoa lửa tiêu biểu, tỏa sáng tinh thần chiến đấu bất khuất và để lại câu nói bất tử: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Câu nói này ngay thời điểm đó là nguồn động lực thôi thúc các đồng đội của anh tiếp tục chiến đấu và ngày nay nó lại là nguồn cảm hứng mạnh mẽ để thế hệ trẻ viết tiếp câu chuyện giữ và phát triển đất nước.
Là người con trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng quê Ngũ Kiên (Vĩnh Phúc), Nguyễn Viết Xuân đã sớm trải qua tuổi thơ đầy khó khăn thiếu thốn. Mới lên bảy, khi các bạn cùng trang lứa cắp sách đến trường thì anh đã phải đi làm phụ gia đình. Mười năm ròng rã sống trong cảnh cơ cực không làm anh gục ngã, trái lại càng hun đúc trong anh ý chí bền bỉ, sự chịu đựng và khát vọng vươn lên khỏi số phận. Năm 18 tuổi, với lòng yêu nước mạnh mẽ và sự nhận thức về đất nước đang trong bối cảnh chiến tranh ác liệt, anh đã rời vùng tạm chiếm để đến với cách mạng. Tháng 11 năm 1952, anh chính thức nhập ngũ. Những ngày đầu trong quân đội, anh làm chiến sĩ trinh sát – một công việc đòi hỏi sự gan dạ, nhanh nhẹn và tinh thần trách nhiệm cao. Nhờ sự nỗ lực không ngừng, anh lần lượt được giao nhiều trọng trách quan trọng: tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ, rồi chính trị viên đại đội. Ở bất cứ cương vị nào, anh cũng luôn gương mẫu đi đầu, không ngại khó khăn, gian khổ, sẵn sàng nhận nhiệm vụ nguy hiểm nhất về mình.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, anh cùng đồng đội chiến đấu dũng cảm, góp phần làm nên chiến thắng vang dội của dân tộc. Tuy nhiên, hình ảnh Nguyễn Viết Xuân khắc sâu nhất trong lòng người dân lại gắn liền với một trận đánh ác liệt năm 1964 tại chiến trường Quảng Bình. Ngày 18/11/1964, không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay hiện đại đánh phá dữ dội khu vực Chalo. Trận địa pháo cao xạ của đơn vị anh trở thành mục tiêu trọng điểm. Ngay từ những phút đầu, bom đạn trút xuống dữ dội, đất đá tung lên mù mịt, nhiều chiến sĩ bị thương. Trước tình thế nguy hiểm ấy, Nguyễn Viết Xuân không hề nao núng. Anh lao ra khỏi công sự, đứng hiên ngang giữa làn đạn, dõng dạc hô vang: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”.
Tiếng hô của anh vang lên như một mệnh lệnh thép, xé toạc không gian khói lửa khốc liệt, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Các khẩu pháo đồng loạt nhả đạn, bắn trúng máy bay địch, =buộc chúng phải hoảng loạn rút lui. Ngay sau đó kẻ thừ tiếp tục tấn công dữ dội. Trong một đợt chúng oanh tạc, anh không may bị thương nặng, đùi phải bị gãy nát. Dù vậy, nhưng tinh thần lửa bên trong anh không cho phép anh gục ngã, người anh hùng ấy vẫn giữ bình tĩnh đến phi thường. Anh yêu cầu các ý ta xử lý nhanh chóng vết thương, thậm chí nếu được hãy cắt phanh vết thương để thuận tiện cho công việc chiến đấu. Nguyễn Viết Xuân còn dặn không được cho đồng đội biết tình trạng của mình để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu từ đó ta thấy được rằng trong những giây phút cận kề cái chết, anh vẫn không nghĩ đến bản thân mà lo cho đơn vị. Khi biết mình khó qua khỏi, anh bình tĩnh bàn giao công việc, chỉ định người thay thế chỉ huy, dặn dò tỉ mỉ về nhiệm vụ, về công tác Đảng, công tác Đoàn và cả việc khen thưởng cho đồng đội. Sự tỉnh táo và trách nhiệm của anh trong giây phút cuối cùng khiến ai chứng kiến cũng không khỏi xúc động và khâm phục. Anh hi sinh khi mới 30 tuổi, để lại phía sau một tấm gương sáng chói về lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu kiên cường. Sau này, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất chính là sự ghi nhớ của lịch sử và lòng biết ơn của nhân dân.
Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân không chỉ khép lại một cuộc đời dâng hiến đầy rực rỡ cho đất nước mà còn mở ra một biểu tượng sống mãi trong lòng những người con Việt Nam, anh chính là ngọn lửa rực đỏ trong những “tháp lửa” của dân tộc tiếp thêm động lực mạnh mẽ cho thế hệ trẻ ra sức học tập để cống hiến vào công cuộc xây dựng tổ quốc ta ngày càng xinh đẹp để tự hào “ xắn vai cùng các cường quốc năm châu” theo lời Bác kính yêu đã dạy.



