Bài viết

NGƯỜI ANH HÙNG NHỜ ĐỒNG ĐỘI CHẶT ĐỨT CÁNH TAY

Hải Phòng17/01/2026Đoàn trường THPT Thanh Hà (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Thanh Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Anh Cầu ra trận

Giặc bắn què tay

Anh chặt phăng tay

Mình anh nổ trúng”

NGƯỜI ANH HÙNG NHỜ ĐỒNG ĐỘI CHẶT ĐỨT CÁNH TAY

Trở về cuộc sống thời bình khi chỉ còn 1 cánh tay nhưng vết thương ấy là điều tự hào của ông bởi nó nhắc nhớ đến một thời anh dũng, kiên cường vì nền độc lập của dân tộc.

Không chỉ được biết đến trong sách giáo khoa, tên tuổi của ông đã được dùng để đặt cho nhiều trường học, tên đường trên cả nước. Đó là Anh hùng lực lượng vũ trang La Văn Cầu.

Từ thuở còn thơ, chứng kiến cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, được cán bộ tuyên truyền, giác ngộ, La Văn Cầu càng hiểu rõ hơn căn nguyên khổ cực của người dân mất nước. Vì vậy, đồng chí rất phấn khởi khi trở thành chiến sĩ của Đại đội 671, Trung đoàn Cao - Bắc - Lạng thuộc Sư đoàn 316, còn mang tên Sư đoàn Bông Lau.Ngay ở tuổi đôi mươi, đồng chí tham gia trực tiếp chiến đấu 29 trận đánh, trận nào cũng nêu gương tinh thần dũng cảm, ý chí ngoan cường, trách nhiệm cao, chấp hành nghiêm mệnh lệnh của cấp trên, vượt qua mọi khó khăn, thử thách ác liệt nhất, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Tháng 9/1950, quân ta mở trận đánh cứ điểm Đông Khê. Chiến sĩ La Văn Cầu cùng đồng đội nhận nhiệm vụ phá hàng rào và lô cốt, mở đường cho quân ta tiến lên tiêu diệt quân địch. Trong lúc làm nhiệm vụ, cánh tay phải và một bên má của ông đã trúng đạn.

Đại tá, Anh hùng LLVTND La Văn Cầu kể lại: "Cánh tay của tôi lủng lẳng rồi, rất là vướng. Tôi chỉ còn cách là chặt đi, nhưng bản thân mình chặt không được nên tôi nhờ đồng chí Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt giúp. Ban đầu đồng chí Nông Văn Pheo bảo không được, cậu về thôi để người khác làm vì đồng chí biết tôi là gia đình con một. Nhưng mà tôi đã quyết tâm chiến đấu đến giọt máu cuối cùng. Trái tim còn đập, còn chiến đấu".

Không biết ngất bao lâu nhưng khi tỉnh lại, tôi thấy lô cốt đã tan tành, chỉ còn một đống gạch trắng xóa, bóng các anh xung kích từng loạt, từng loạt nhảy vào vị trí Đông Khê. Trận Đông Khê giành thắng lợi hoàn toàn nhưng nhiều đồng chí, đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh” - người anh hùng 93 tuổi rầu rĩ.

Trong dòng chảy lặng thầm của lịch sử dân tộc, chúng cháu xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và niềm kính trọng chân thành tới bác Bùi Quang Thành cùng các cựu chiến binh – những con người đã hiến dâng tuổi xuân, mồ hôi và cả máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trên những chặng đường chiến đấu gian khổ, các bác đã vượt qua bom đạn, đói rét và hiểm nguy bằng ý chí kiên cường, lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin sắt son vào ngày mai hòa bình. Hôm nay, khi đất nước được sống trong thanh bình, những hy sinh ấy càng trở nên thiêng liêng và đáng trân trọng. Chúng cháu xin khắc ghi công lao to lớn của các bác, nguyện tiếp bước truyền thống anh hùng, sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã trao gửi.


“Anh Cầu ra trận

Giặc bắn què tay

Anh chặt phăng tay

Mình anh nổ trúng”

NGƯỜI ANH HÙNG NHỜ ĐỒNG ĐỘI CHẶT ĐỨT CÁNH TAY

Trở về cuộc sống thời bình khi chỉ còn 1 cánh tay nhưng vết thương ấy là điều tự hào của ông bởi nó nhắc nhớ đến một thời anh dũng, kiên cường vì nền độc lập của dân tộc.

Không chỉ được biết đến trong sách giáo khoa, tên tuổi của ông đã được dùng để đặt cho nhiều trường học, tên đường trên cả nước. Đó là Anh hùng lực lượng vũ trang La Văn Cầu.

Từ thuở còn thơ, chứng kiến cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, được cán bộ tuyên truyền, giác ngộ, La Văn Cầu càng hiểu rõ hơn căn nguyên khổ cực của người dân mất nước. Vì vậy, đồng chí rất phấn khởi khi trở thành chiến sĩ của Đại đội 671, Trung đoàn Cao - Bắc - Lạng thuộc Sư đoàn 316, còn mang tên Sư đoàn Bông Lau.Ngay ở tuổi đôi mươi, đồng chí tham gia trực tiếp chiến đấu 29 trận đánh, trận nào cũng nêu gương tinh thần dũng cảm, ý chí ngoan cường, trách nhiệm cao, chấp hành nghiêm mệnh lệnh của cấp trên, vượt qua mọi khó khăn, thử thách ác liệt nhất, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Tháng 9/1950, quân ta mở trận đánh cứ điểm Đông Khê. Chiến sĩ La Văn Cầu cùng đồng đội nhận nhiệm vụ phá hàng rào và lô cốt, mở đường cho quân ta tiến lên tiêu diệt quân địch. Trong lúc làm nhiệm vụ, cánh tay phải và một bên má của ông đã trúng đạn.

Đại tá, Anh hùng LLVTND La Văn Cầu kể lại: "Cánh tay của tôi lủng lẳng rồi, rất là vướng. Tôi chỉ còn cách là chặt đi, nhưng bản thân mình chặt không được nên tôi nhờ đồng chí Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt giúp. Ban đầu đồng chí Nông Văn Pheo bảo không được, cậu về thôi để người khác làm vì đồng chí biết tôi là gia đình con một. Nhưng mà tôi đã quyết tâm chiến đấu đến giọt máu cuối cùng. Trái tim còn đập, còn chiến đấu".

Không biết ngất bao lâu nhưng khi tỉnh lại, tôi thấy lô cốt đã tan tành, chỉ còn một đống gạch trắng xóa, bóng các anh xung kích từng loạt, từng loạt nhảy vào vị trí Đông Khê. Trận Đông Khê giành thắng lợi hoàn toàn nhưng nhiều đồng chí, đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh” - người anh hùng 93 tuổi rầu rĩ.

Trong dòng chảy lặng thầm của lịch sử dân tộc, chúng cháu xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và niềm kính trọng chân thành tới bác Bùi Quang Thành cùng các cựu chiến binh – những con người đã hiến dâng tuổi xuân, mồ hôi và cả máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trên những chặng đường chiến đấu gian khổ, các bác đã vượt qua bom đạn, đói rét và hiểm nguy bằng ý chí kiên cường, lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin sắt son vào ngày mai hòa bình. Hôm nay, khi đất nước được sống trong thanh bình, những hy sinh ấy càng trở nên thiêng liêng và đáng trân trọng. Chúng cháu xin khắc ghi công lao to lớn của các bác, nguyện tiếp bước truyền thống anh hùng, sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã trao gửi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI ANH HÙNG NHỜ ĐỒNG ĐỘI CHẶT ĐỨT CÁNH TAY | Câu chuyện thời hoa lửa