NGƯỜI ANH HÙNG NÚI RỪNG VIỆT BẮC – LA VĂN CẦU - MNBN
Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu — người chiến sĩ dân tộc Tày đã anh dũng chiến đấu trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Hình ảnh ông ôm bộc phá lao vào lô cốt địch dù cánh tay bị thương nặng đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
NGƯỜI ANH HÙNG NÚI RỪNG VIỆT BẮC – LA VĂN CẦU - MNBN
Giữa những năm tháng khói lửa của dân tộc, biết bao người con ưu tú đã không tiếc máu xương, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu là một trong những biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí chiến đấu kiên cường của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Ông lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc hùng vĩ, nơi cuộc sống còn nhiều gian khó. Từ nhỏ, ông đã quen với công việc lên nương, phát rẫy, chăn trâu, cắt cỏ để phụ giúp gia đình. Nhưng chính trong những năm tháng tuổi thơ ấy, tình yêu quê hương và lòng căm thù giặc đã dần lớn lên trong trái tim người thanh niên vùng cao.
Khi thực dân Pháp xâm lược, cuộc sống của nhân dân vô cùng cực khổ, bản làng bị đe dọa, La Văn Cầu sớm nung nấu ý chí phải đứng lên chiến đấu để bảo vệ quê hương. Năm 1948, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tình nguyện gia nhập quân đội và nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gan dạ, dũng cảm, luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất.
Đồng đội nhớ về ông là một người ít nói, giản dị nhưng vô cùng quyết đoán và kiên cường. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, ông cũng luôn đặt nhiệm vụ chiến đấu lên trên bản thân mình.
Tên tuổi của Anh hùng La Văn Cầu gắn liền với trận đánh Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950 — một trong những chiến dịch quan trọng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đêm 17/9/1950, ông được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá mở “đột phá khẩu” để đơn vị tiến công cứ điểm địch. Trong lúc ôm bộc phá tiếp cận lô cốt, ông bị hai viên đạn bắn trúng: một viên xuyên qua má phải, viên còn lại làm cánh tay phải dập nát. Máu chảy nhiều khiến ông ngất lịm giữa chiến trường.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông nghĩ tới không phải là vết thương của mình mà là nhiệm vụ chưa hoàn thành. Ông tiếp tục ôm quả bộc phá trườn lên phía trước. Nhưng cánh tay phải bị thương nặng lủng lẳng gây cản trở việc chiến đấu. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, La Văn Cầu đã nhờ đồng đội là Tiểu đội trưởng Nông Văn Thêu chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.
Sau đó, bằng tất cả ý chí và lòng quả cảm phi thường, ông dùng tay trái ôm bộc phá lao lên phá tan lô cốt địch, mở đường cho đơn vị xung phong giành thắng lợi.
Hình ảnh người chiến sĩ bị thương nặng vẫn kiên cường ôm bộc phá lao vào trận địa đã trở thành biểu tượng đẹp về chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của Anh hùng La Văn Cầu mãi là niềm tự hào của dân tộc và là tấm gương sáng để thế hệ trẻ hôm nay học tập, noi theo.
Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người anh hùng nơi núi rừng Việt Bắc vẫn còn sống mãi cùng năm tháng, nhắc nhở mỗi người hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết sống trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước và tiếp bước truyền thống vẻ vang của cha anh đi trước.
Xông lên phá địch, Sau đó La Văn Cầu dùng cánh tay còn lại, ôm bộc phá, lao thẳng vào lô cốt địch. Giữa làn đạn dày đặc, anh vẫn tiến lên không do dự. Tiếng nổ vang lên…Lô cốt bị phá hủy.
Nhờ đó, bộ đội ta tràn lên, giành thắng lợi quan trọng trong trận Đông Khê.
Tinh thần bất khuất: Sau trận chiến, khi được hỏi về hành động của mình, La Văn Cầu chỉ nói giản dị: “Lúc đó tôi chỉ nghĩ phải hoàn thành nhiệm vụ, không nghĩ gì đến bản thân.”
Chính tinh thần ấy đã làm nên hình ảnh người anh hùng núi rừng Việt Bắc.



