NGƯỜI ANH HÙNG RẤT TRẺ VỚI NỤ CƯỜI TẠI TÒA ÁN MỸ - NGỤY
Họ và tên: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Võ Thị Thắng
Năm sinh – Năm mất: 1945 – 2014
Quê quán: Xã Tân Bửu, huyện Bến Lức, tỉnh Long An
Nhắc đến những biểu tượng khí tiết của thế hệ thanh niên, sinh viên miền Nam trong cuộc chống Mỹ cứu nước, không thể không nhắc đến bức ảnh "Nụ cười chiến thắng" nổi tiếng thế giới của chị Võ Thị Thắng. Nụ cười rạng rỡ, ngẩng cao đầu trước bản án 20 năm khổ sai của tòa án quân sự chính quyền Saigon đã trở thành bản anh hùng ca bất tử về bản lĩnh kiên cường của người cộng sản trẻ tuổi.
Sinh ra trên vùng đất Bến Lức giàu truyền thống cách mạng, ngay từ thời thiếu niên, Võ Thị Thắng đã sớm giác ngộ và tham gia phong trào đấu tranh học sinh, sinh viên tại Sài Gòn. Chị được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động và tham gia các hoạt động tình báo, biệt động nội thành. Mùa hè năm 1968, trong không khí sục sôi của phong trào đấu tranh sau đợt Tổng tiến công Mậu Thân, chị nhận nhiệm vụ diệt ác trừ gian, ám sát một tên ác ôn khét tiếng chuyên săn lùng cán bộ cách mạng tại Quận 4.
Trận đánh không thành công do vũ khí gặp sự cố, chị Võ Thị Thắng bị kẻ thù bắt giữ. Trong các phòng tra tấn dã man của Ty Cảnh sát và Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, chúng dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ từ châm điện, dội nước xà phòng đến đòn thù tàn bạo hòng khuất phục người con gái Long An mới 23 tuổi. Nhưng trước mọi đòn thù, chị vẫn giữ vững khí tiết, một mực không khai báo bất kỳ cơ sở hay đồng đội nào. Ngày 2/8/1968, chính quyền Saigon đưa chị ra Tòa án Quân sự Mặt trận Bùng Binh Bến Thành và tuyên phạt 20 năm khổ sai.
Khi nghe bản án dã man, chị Võ Thị Thắng không hề nao núng mà điềm tĩnh quay lại nở nụ cười tươi rạng rỡ, dõng dạc tuyên bố trước hội đồng xét xử: "Liệu chính quyền của các ông có tồn tại đến 20 năm để tù tôi không?". Câu nói đanh thép cùng nụ cười thách thức kẻ thù của chị đã được các phóng viên nước ngoài ghi lại, trở thành biểu tượng cho niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng hoàn toàn của nhân dân Việt Nam. Trong suốt những năm tháng bị giam cầm tại các nhà tù khét tiếng như Chí Hòa, Côn Đảo, chị vẫn liên tục tham gia và lãnh đạo các cuộc đấu tranh tuyệt thực giữ vững khí tiết. Sau Hiệp định Paris 1973, chị được trao trả tự do và tiếp tục cống hiến trọn đời mình cho đất nước cho đến khi trút hơi thở cuối cùng năm 2014.



