Bài viết

Người anh hùng sáu lần bị cưa chân

Tây Ninh26/06/2026Lê Bảo Hoàng (THPT Hậu Nghĩa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là một thiên anh hùng ca vĩ đại được viết bằng máu và ý chí kiên cường. Trên mặt trận thầm lặng của các chiến sĩ tình báo và giao liên ngay trong lòng địch, sự im lặng được đo bằng chính tính mạng của bản thân. Một trong những biểu tượng sáng ngời nhất, đóng vai trò như một tượng đài bất tử về lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc, chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Thương. Câu chuyện sáu lần bị kẻ thù cưa chân của ông chính là một chương bi tráng trong lịch sử giữ nước của dân tộc.Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Ông lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng vẻ vang khi cả cha và mẹ ông đều là những chiến sĩ giao liên kiên trung và lần lượt hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Nỗi đau mất mát người thân từ thuở nhỏ cùng cảnh nước mất nhà tan đã hun đúc trong lòng ông một lòng căm thù giặc sâu sắc, sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Năm 1959, ông chính thức gia nhập quân đội và được tuyển chọn vào lực lượng tình báo thuộc Cụm tình báo H67. Trong suốt mười năm hoạt động, dưới nhiều bí danh khác nhau, ông đã mưu trí vượt qua hàng ngàn trạm kiểm soát của địch để thực hiện trót lọt hàng trăm chuyến giao liên, vận chuyển an toàn nhiều tài liệu tuyệt mật giữa Sài Gòn và chiến khu.Ngày 10 tháng 2 năm 1969 trở thành bước ngoặt nghiệt ngã trong cuộc đời Nguyễn Văn Thương. Trong một chuyến hành quân mật, ông bất ngờ bị một toán quân Mỹ và quân đội Sài Gòn bao vây. Quyết không để tài liệu rơi vào tay giặc, ông nhanh chóng cất giấu gói tài liệu vào một hốc cây bí mật, rồi chủ động nổ súng đánh lạc hướng để thu hút quân địch về phía mình. Một mình đơn độc giữa vòng vây, ông kiên cường đánh trả, bắn hạ 21 tên địch và bắn cháy một chiếc trực thăng vũ trang. Do chênh lệch lực lượng quá lớn, ông bị trúng đạn trọng thương ở chân, ngất lịm đi và bị kẻ thù bắt sống. Biết ông là mắt xích quan trọng của cụm tình báo H67, cơ quan mật vụ lập tức đưa ông về cứu chữa rồi áp dụng chiến thuật nhung lụa trước, đòn roi sau. Chúng mua chuộc ông bằng biệt thự, mỹ nữ, tiền bạc và chức quyền nhưng ông chỉ giữ thái độ im lặng hoặc đưa ra thông tin giả.Thất bại trong việc mua chuộc, kẻ thù bắt đầu tra tấn ông bằng những hình phạt tàn khốc nhất và đưa ra quyết định vô nhân đạo là cưa chân ông từng đoạn để uy hiếp tinh thần. Trong vòng 15 ngày khốc liệt, chúng đã đưa ông lên bàn mổ tổng cộng sáu lần, cưa cụt cả hai chân của ông lên đến tận háng mà không cho dùng đủ thuốc tê. Thân xác phải chịu nỗi đau đớn tột cùng, nhưng ý chí của người chiến sĩ cộng sản vẫn kiên định như bàn thạch. Khi tên sĩ quan Mỹ kinh hãi hỏi vì sao có thể chịu đựng được như vậy, Nguyễn Văn Thương đã dõng dạc trả lời rằng dù có cưa hết cả thân người, chỉ còn cái đầu thôi thì cái đầu này cũng nói Việt Nam dân chủ cộng hòa muôn năm, Hồ Chủ tịch muôn năm. Sau đó, địch đẩy ông về trại giam tù binh Phú Quốc. Tại đây, dù là một người tàn phế, ông vẫn tham gia vào Đảng ủy nhà tù, dùng chính những vết sẹo trên cơ thể để làm điểm tựa tinh thần, động viên các bạn tù giữ vững khí tiết cho đến ngày Hiệp định Paris được ký kết năm 1973.Năm 1978, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Trở về với cuộc sống đời thường, dù mang trên mình thương tật hạng đặc biệt, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội và truyền ngọn lửa yêu nước cho thế hệ trẻ cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 2018. Câu chuyện của Anh hùng Nguyễn Văn Thương đã vượt xa khỏi giới hạn chịu đựng thông thường của một con người, trở thành một huyền thoại sống bằng xương bằng thịt. Đó là minh chứng đanh thép khẳng định rằng bạo lực của kẻ thù có thể hủy hoại thể xác của một con người, nhưng hoàn toàn bất lực trước ý chí, niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng của những người chiến sĩ cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn