Người anh hùng sống giản dị
Người anh hùng sống giản dị
Có một hình ảnh rất đẹp được Báo Sài Gòn Giải Phóng ghi lại khi viết về Y Blốk Êban lúc tuổi đã cao.
Trong ngôi nhà của vị tướng đầu tiên của Tây Nguyên không có quá nhiều vật dụng quý giá.
Có sách.
Có ảnh.
Có những kỷ vật của đời lính.
Ông gọi căn phòng lưu giữ những kỷ vật ấy là “bảo tàng cá nhân”.
Những hình ảnh về các lãnh tụ được ông đặt trang trọng.
Những kỷ vật ấy không chỉ là đồ vật.
Đó là ký ức của cả một đời chiến đấu.
Từ người lính khố xanh trẻ tuổi đến người cán bộ cách mạng.
Từ những ngày đầu giành chính quyền đến những năm tháng chiến tranh.
Từ người chỉ huy ở chiến trường đến vị tướng.
Từ cán bộ quân đội đến người lãnh đạo địa phương.
Tất cả được lưu giữ trong những trang sách, những bức ảnh và những kỷ vật giản dị.
Điều đặc biệt là dù đã trở thành Thiếu tướng, ông vẫn sống rất giản dị.
Ông từng bày tỏ mong muốn lớn nhất của mình không phải là sự giàu sang hay những điều riêng tư, mà là được phục vụ, được cống hiến và được nhân dân tin yêu.
Đó là một quan niệm sống rất đẹp.
Một đời người có thể trải qua nhiều chức vụ.
Nhưng cuối cùng, điều còn lại trong lòng nhân dân không phải chức vụ.
Đó là cách mình đã sống.
Y Blốk Êban được đồng đội nhớ đến như một người thầy, người anh và người đồng đội thân tình.
Được nhân dân nhớ đến như một người con của đại ngàn.
Được lịch sử ghi nhận là Anh hùng LLVTND và vị tướng đầu tiên của Tây Nguyên.
Những danh hiệu ấy lớn lao.
Nhưng bên trong người anh hùng vẫn là một con người giản dị.
Một người con của buôn làng.
Một người từng trải qua nghèo khó.
Một người từng là lính khố xanh.
Một người đã chọn cách mạng.
Một người đã dành cả cuộc đời để phục vụ đất nước và nhân dân.
Đó chính là vẻ đẹp đặc biệt của Y Blốk Êban.
Anh hùng trong chiến đấu nhưng giản dị trong đời thường.
Cương quyết trước kẻ thù nhưng gần gũi với đồng bào.
Có chức vụ cao nhưng không xa cách nhân dân.



