Người Anh Hùng Tay Không Diệt Xe Tăng Pháp
Người Anh Hùng Tay Không Diệt Xe Tăng PhápBối cảnh lịch sử và trận đánh Giang Mỗ khốc liệtCuối năm 1951, thực dân Pháp mở chiến dịch đánh chiếm Hòa Bình nhằm cắt đứt đường liên lạc giữa chiến khu Việt Bắc với Liên khu 3 và Liên khu 4, đồng thời lập phòng tuyến sông Đà nhằm giành lại quyền chủ động trên chiến trường Bắc Bộ. Quân đội ta mở Chiến dịch Hòa Bình để phản công.Ngày 13/12/1951, đại đội của Cù Chính Lan (sinh năm 1930 tại Nghệ An, Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 232, Tiểu đoàn 353, Trung đoàn 66, Đại đoàn 304) nhận lệnh phục kích quân địch trên đường số 6, đoạn qua dốc Giang Mỗ (Hòa Bình).Khi đoàn xe cơ giới của Pháp lọt vào trận địa phục kích, quân ta đồng loạt nổ súng, khóa đầu khóa đuôi quân địch. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Phía Pháp điên cuồng chống trả, đặc biệt là chiếc xe tăng hạng nhẹ đi đầu liên tục khạc đạn từ pháo và súng máy đại liên. Hỏa lực khủng khiếp từ chiếc xe tăng này đã chặn đứng hướng tiến quân, khiến nhiều chiến sĩ của ta bị thương và đẩy đội hình tiến công vào thế bất lợi.Cuộc đọ sức vô tiền khoáng hậu giữa người chiến sĩ và chiếc xe bọc thépChứng kiến đồng đội ngã xuống và cục diện trận đánh gặp nguy hiểm, Cù Chính Lan căm phẫn tột độ. Anh quyết định phải tiêu diệt bằng được "con quái vật sắt" này.Bất chấp làn đạn như mưa xối xả, anh lợi dụng các bụi cây, gờ đá, thoăn thoắt tiếp cận chiếc xe tăng từ phía sau – góc chết của kính ngắm địch.Lần tiếp cận thứ nhất: Khi áp sát được thùng xe, Cù Chính Lan vung tay ném một quả lựu đạn vào xích xe hòng làm nó đứt xích. Tuy nhiên, quả lựu đạn nổ chỉ làm sứt mẻ vỏ thép bên ngoài, chiếc xe tăng vẫn lồng lộn tiến lên, tiếp tục bắn phá. Không nản chí, anh chạy bộ đuổi theo, nhảy phốc lên nắp xe tăng. Anh dùng báng súng khảm mạnh vào nắp tháp pháo, thét lớn gọi địch ra hàng. Tên lính Pháp bên trong hoảng hốt khóa chặt cửa nắp.Mưu trí hạ gục xe tăng: Nhận thấy không thể cạy nắp bằng tay không, Cù Chính Lan nhảy xuống đất, chạy tìm đồng đội và hô lớn: "Cho tôi mượn cây cuốc!". Cầm chiếc cuốc chim trong tay, anh một lần nữa dũng cảm nhảy lên nóc chiếc xe tăng đang chạy. Anh dồn hết sức bình sinh, giáng những nhát cuốc chí mạng vào khe cửa tháp pháo, nạy bật nắp xe ra một khoảng.Tiêu diệt mục tiêu: Nắp tháp pháo vừa hở, Cù Chính Lan rút chốt quả lựu đạn chày mang theo, bình tĩnh chờ vài giây cho ngòi nổ ngắn lại rồi thả thẳng vào trong cabin xe, đồng thời nhanh nhẹn nhảy phốc xuống đất, lăn xuống rãnh thoát nước ven đường. Một tiếng nổ đanh gọn vang lên từ bên trong tháp pháo. Khói đen kịt bốc ra, chiếc xe tăng khét tiếng của Pháp khựng lại hoàn toàn, toàn bộ kíp lái bên trong bị tiêu diệt.Thấy xe tăng dẫn đầu bị hạ một cách không tưởng, tinh thần quân Pháp hoàn toàn sụp đổ. Thừa thắng xông lên, đại đội của ta đồng loạt xung phong, làm chủ hoàn toàn trận địa dốc Giang Mỗ. Trận đánh cuối cùng và sự hy sinh anh dũngChỉ hai tuần sau chiến công lẫy lừng đó, ngày 29/12/1951, trong trận đánh đồn Gót (Hòa Bình), Cù Chính Lan tiếp tục làm nhiệm vụ ôm bộc phá mở cửa mở. Địch từ trong đồn bắn ra dữ dội, anh bị trúng đạn bị thương nặng ở đùi và tay.Máu chảy rất nhiều, đồng đội muốn cõng anh về tuyến sau nhưng Cù Chính Lan kiên quyết từ chối. Anh nói: "Hãy để tôi làm nốt nhiệm vụ, truyền lệnh xung phong cho các đồng chí!". Anh nén đau đớn, dùng tay còn lại ôm bộc phá, trườn lên giật kíp nổ phá tan hàng rào cuối cùng, mở đường cho đơn vị tiến vào đánh sập bốt giặc. Anh hy sinh ngay tại cửa mở khi mới 21 tuổi.Tôn vinh và ghi nhớCù Chính Lan là một trong 7 người đầu tiên trong lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (tháng 5/1952).Chiến công "tay không bắt giặc", dùng cuốc chim và lựu đạn diệt xe tăng của anh đã trở thành một giai thoại bất tử, một bài học kinh điển về lòng dũng cảm và sự mưu trí vượt qua mọi giới hạn vũ khí của người chiến sĩ thời hoa lửa.



