Người anh hùng thầm lặng (1)
Người anh hùng thầm lặng
Trong gia đình em , người mà em luôn kính trọng nhất là bố em. Bố không phải là một người nổi tiếng, nhưng bố là một thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Trung Quốc
Bố kể rằng, khi mới 18 tuổi, bố đã rời quê hương để tham gia mở đường, vận chuyển lương thực và vũ khí ra tiền tuyến. Công việc vô cùng nguy hiểm vì bom đạn luôn rình rập. Có những đêm, bố cùng đồng đội phải làm việc dưới ánh trăng mờ, vừa làm vừa lo máy bay địch xuất hiện. Nhiều người bạn của bố đã hy sinh, nhưng bố và những người còn lại vẫn kiên cường tiếp tục nhiệm vụ.
Sau chiến tranh, bố trở về quê với sức khỏe không còn như trước. Dù vậy, bác luôn lạc quan và chăm lo cho gia đình. Bố thường dạy em rằng: “Hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của rất nhiều người, con phải biết trân trọng và sống có ích.”
Câu chuyện của bố giúp em nhận ra giá trị của hòa bình ngày hôm nay. Em càng thêm biết ơn thế hệ đi trước và tự nhắc bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội.
Bố chính là nguồn động lực lớn để em sống tốt hơn mỗi ngày và luôn trân trọng những gì mình đang có.


