NGƯỜI ANH HÙNG THẦM LẶNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
NGƯỜI ANH HÙNG THẦM LẶNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Mỗi khi có dịp đi ngang qua khu di tích lịch sử Cầu Kinh, em đều thấy bóng dáng quen thuộc của một người ông đang cần mẫn quét dọn, chăm sóc từng nhành cây. Đó chính là bác Nguyễn Văn Kiểm, một cựu chiến binh, một người anh hùng thời hoa lửa vẫn đang thầm lặng cống hiến cho quê hương Cần Giuộc hôm nay.
Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại. Khi đất nước còn bóng giặc, bác đã hăng hái lên đường nhập ngũ vào Đại đội 316, thuộc Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Bác kể rằng những năm tháng chiến đấu tại Cầu Kinh vô cùng gian khổ và ác liệt. Đặc biệt là trận đánh kéo dài 45 ngày đêm vào năm 1967. Dưới làn mưa bom bão đạn, bác và đồng đội đã kiên cường bám trụ, đánh chìm tàu và bắn rơi máy bay giặc Mỹ. Nghe bác kể về những giờ phút hào hùng đó bằng giọng nói mạnh mẽ, em thấy hiện lên trước mắt mình hình ảnh những người chiến sĩ dũng cảm, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng để bảo vệ xóm làng.
Thế nhưng, để có được hòa bình, bác Kiểm đã phải đánh đổi bằng chính xương máu của mình. Em vô cùng xúc động khi nghe bác kể về lần bị thương nặng ở tay trái khi cố gắng cứu người bạn chiến đấu là chú Tám Nghĩa. Đến năm 1970, một vết thương khác đã lấy đi vĩnh viễn cánh tay phải của bác. Là một thương binh nặng, trở về với cơ thể không còn lành lặn, nhưng bác vẫn luôn sống lạc quan và đầy nghị lực. Bác chính là một minh chứng sống cho câu nói "tàn nhưng không phế" mà chúng em vẫn thường được nghe thầy cô nhắc tới.
Điều khiến em cảm phục nhất là tình cảm sắt son của bác dành cho những người đồng đội đã ngã xuống. Từ năm 2013, bác tự nguyện làm người trông nom khu di tích Cầu Kinh. Mỗi ngày, dù trời nắng hay mưa, bác vẫn tỉ mỉ dùng cánh tay còn lại để quét dọn sạch sẽ, thắp nhang và chăm chút từng khóm hoa mẫu đơn rực rỡ. Bác bảo: "Bác làm vì cái nghĩa, vì muốn sưởi ấm cho anh em đồng đội đang nằm lại nơi này". Ánh mắt bác rưng rưng khi nhìn vào danh sách liệt sĩ khiến chúng em ai nấy đều lặng người vì xúc động.
Bác Nguyễn Văn Kiểm giống như một nhịp cầu nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình. Bác không chỉ dạy cho chúng em bài học về lịch sử, mà còn dạy chúng em về lòng dũng cảm, sự thủy chung và đức tính khiêm tốn. Hình ảnh người lính già với nụ cười hiền hậu và đôi tay áo trống trải sẽ luôn là tấm gương sáng ngời để em noi theo.
Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, luôn hiếu thảo và chăm ngoan để xứng đáng với sự hy sinh của bác và các thế hệ đi trước. Em mong bác Kiểm luôn mạnh khỏe để mãi là "người giữ lửa", nhắc nhở chúng em về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" quý báu của dân tộc Việt Nam.



