Người anh hùng Tô Vĩnh Diện
Anh hùng Tô Vĩnh Diện (1924-1954) lầ tiểu đội trưởng pháp cao xạ dũng cảm trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong khi kéo pháo dốc Chuối hiểm trở , dây tới đứt khiến pháo lao nhanh anh đã k ngần ngại dùng bản thân mình chèn vào bánh để bảo vệ vũ khí. Hành động anh dũng “lấy thân chèn pháo” đã giúp bảo vệ khẩu pháo an toàn, nhưng anh đã hy sinh anh dũng.
Tô Vĩnh Diện quê ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống( nay là Triệu Sơn) , tỉnh Thanh Hóa. Nhà nghèo từ nhỏ anh phải đi ở đợ, nếm trải nhiều bất công. Năm 1946, anh tham gia dân quân địa phương và đến năm 1949 chính thức gia nhập bộ đội. với tinh thần trách nhiệm cao, anh luôn gương mẫu, đi đầu trong mọi nhiệm vụ. tháng 5/1953, anh được điều về làm tiểu đội trưởng một đơn vị pháo cao xạ , chuẩn bị cho chiến dịch Điên Biên Phủ. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ , việc đưa những khẩu pháo nặng hơn 2 tấn qua những dãy núi cao hàng nghìn mét là một kỳ tích. Đường kéo pháo chỉ rộng khoảng 1-2 mét , một bên là vách núi dựng đứng , một bên là vực sâu thăm thẳm. các chiến sĩ. Các chiến sĩ phải dùng sức người, kết hợp hệ thống tời và dây thừng để nhích từng mét pháo dưới làn đạn pháo của địch. Đêm ngày 1/2/1954 (tức đêm mùng 9 Tết Giáp Ngọ), đơn vị của Tô Vĩnh Diện được lệnh kéo pháo ra để thay đổi phương châm tác chiến từ "đánh nhanh thắng nhanh" sang "đánh chắc tiến chắc".Khi khẩu pháo đang xuống một con dốc cực kỳ nguy hiểm gọi là Dốc Chuối, bất ngờ dây tời bị đứt. Khẩu pháo nặng hơn 2 tấn bắt đầu lao tự do xuống vực. Trong bóng tối mù mịt và tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu pháo rơi xuống vực thì không chỉ mất vũ khí quý giá mà cả tiểu đội kéo pháo phía dưới cũng sẽ bị đè bẹp.Không một chút do dự, Tiểu đội trưởng Tô Vĩnh Diện hô lớn: "Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo!" rồi lao mình vào bánh pháo đang lăn băng băng.Sức nặng của khẩu pháo đã chèn qua người anh, nhưng chính cơ thể anh đã tạo thành một vật cản sống, làm giảm tốc độ lăn, giúp các đồng đội kịp thời dùng gỗ chèn bánh pháo lại. Khẩu pháo được giữ lại bên mép vực thẳm. Khi đồng đội bế anh ra, cơ thể anh đã dập nát vì sức nặng của khối thép. Tuy nhiên, hơi thở cuối cùng của anh không dành cho nỗi đau của bản thân. Anh thều thào hỏi đồng đội: "Pháo có việc gì không?". Khi nghe anh em trả lời "Pháo vẫn an toàn", anh mới mỉm cười và thanh thản nhắm mắt xuôi tay.Hành động dũng cảm của anh đã trở thành biểu tượng "thân chèn bánh pháo".Anh hùng Tô Vĩnh Diện đã đi vào lịch sử như một huyền thoại – quên mình cứu pháo. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1956.



