NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Buổi sáng ở Đồng Lộc không bắt đầu bằng tiếng gà gáy.
Nó bắt đầu bằng tiếng máy bay.
Giữa tuyến đường Trường Sơn, những cô gái tuổi đôi mươi mặc áo xanh thanh niên xung phong ngày ngày đứng giữa đất đá và hố bom để giữ đường thông.
Võ Thị Tần là người chị cả.
Chị thường nhắc các em:
“Bom có thể làm đường hỏng, nhưng mình sẽ làm lại.”
Họ không có áo giáp.
Không có những thứ bảo vệ mình trước bom đạn.
Chỉ có cuốc, xẻng và lòng can đảm.
Rồi một ngày, tiếng bom bất ngờ trút xuống.
Mười cô gái mãi mãi nằm lại.
Sau chiến tranh, người ta tìm thấy những dấu tích của họ dưới lòng đất.
Tuổi xuân của họ đã hóa thành một phần của con đường.
Đồng Lộc hôm nay bình yên. Nhưng dưới màu xanh của cỏ cây vẫn có mười bông hoa tuổi trẻ chưa bao giờ tàn.



