Người anh hùng trở về từ lòng thành phố
Người anh hùng trở về từ lòng thành phố
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người lính biệt động trở về với cuộc sống đời thường. Họ xây dựng gia đình, làm việc và bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng đối với gia đình Lê Tấn Quốc, chiến tranh chưa bao giờ thực sự khép lại.
Người cha, người chồng, người đồng đội đã mất tích từ Tết Mậu Thân.
Gia đình không biết ông nằm ở đâu.
Đồng đội cũng không biết chính xác nơi ông hy sinh.
Mỗi lần nhắc đến ông, câu hỏi ấy lại trở về.
Cho đến cuối năm 1986.
Bộ hài cốt được phát hiện trên mái hiên căn nhà số 86 Nguyễn Du cùng khẩu AK đã hoen rỉ mở ra một hy vọng lớn. Những người từng chiến đấu với Lê Tấn Quốc tìm đến, đối chiếu các dấu hiệu và nhận ra người đồng đội mà họ đã tìm kiếm suốt nhiều năm.
Đó là khoảnh khắc vừa vui mừng vừa đau xót.
Vui vì cuối cùng người chiến sĩ biệt động đã có một nơi để trở về.
Đau vì cuộc trở về ấy diễn ra sau gần hai thập kỷ.
Những người đồng đội năm xưa đã già đi. Thành phố nơi họ từng chiến đấu cũng thay đổi. Những con đường cũ có thể đã mang tên mới. Những căn nhà từng là chiến trường nay trở thành một phần của đời sống đô thị.
Nhưng ký ức về trận đánh vẫn còn.
Và Lê Tấn Quốc vẫn còn trong ký ức ấy.
Ông không chỉ được nhớ đến vì một trận đánh.
Ông được nhớ đến bởi cả một quá trình sống và chiến đấu: từ những ngày xây dựng cơ sở, cất giấu vũ khí, hoạt động bí mật giữa lòng Sài Gòn; từ trận đánh ngày 26/12/1960; đến những ngày tháng chuẩn bị cho Tết Mậu Thân; rồi cuối cùng là trận chiến mà ông đã không trở về.
Điều khiến câu chuyện về Lê Tấn Quốc có sức lay động đặc biệt chính là sự giản dị của nó.
Một con người đã sống giữa nhân dân.
Chiến đấu giữa nhân dân.
Hy sinh giữa lòng thành phố.
Và sau gần hai mươi năm, cũng chính thành phố ấy trả ông về với đồng đội và gia đình.
Ngày nay, khi kể lại câu chuyện về Lê Tấn Quốc, điều cần nhớ không chỉ là một người anh hùng đã chiến đấu như thế nào, mà còn là câu hỏi: Điều gì đã khiến một con người có thể chấp nhận hy sinh đến cùng?
Đó là lòng yêu nước.
Là niềm tin vào con đường đã chọn.
Là tình đồng chí.
Và trên hết là ý thức rằng sự sống của bản thân có thể mất đi, nhưng độc lập, tự do của Tổ quốc phải được giữ gìn.
Lê Tấn Quốc đã nằm lại khi tuổi đời chưa đi hết chặng đường của mình. Nhưng câu chuyện của ông vẫn tiếp tục được kể cho các thế hệ sau.
Bởi một dân tộc chỉ thực sự biết trân trọng hòa bình khi hiểu được những con người đã hy sinh để có được hòa bình.



