Người anh hùng trở về với bản làng
Người anh hùng trở về với bản làng
Năm 1988, sau gần hai thập niên trong quân ngũ, Phan Thanh Quyết nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá.
Một người từng đi qua những chiến trường khốc liệt trở về với đời thường.
Không còn tiếng súng.
Không còn những chuyến trinh sát trong đêm.
Không còn những trận đánh phải tính từng bước chân.
Nhưng đối với người lính, cuộc chiến của trách nhiệm chưa bao giờ kết thúc.
Trở về địa phương, ông tiếp tục được đồng đội và nhân dân tín nhiệm giao nhiều nhiệm vụ. Ông từng giữ chức Bí thư Chi bộ, Bí thư Đảng ủy thị trấn Tà Lùng và Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Phục Hòa, nay thuộc huyện Quảng Hòa.
Nếu thời chiến, ông chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc thì thời bình, ông tiếp tục đóng góp bằng những công việc rất đời thường.
Tham gia công tác địa phương.
Vận động nhân dân.
Giữ gìn đoàn kết.
Giúp đỡ đồng đội.
Gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.
Những việc ấy không có tiếng nổ.
Không có chiến công được ghi trên chiến trường.
Nhưng đó chính là cách một người lính tiếp tục sống với phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Nhiều năm sau chiến tranh, những vết thương và ký ức vẫn còn đó.
Những người đồng đội đã hy sinh vẫn trở về trong ký ức.
Những trận đánh năm xưa vẫn được nhắc lại.
Nhưng Phan Thanh Quyết không sống bằng quá khứ.
Ông dùng quá khứ để nhắc nhở bản thân và thế hệ trẻ về trách nhiệm hôm nay.
Trong những cuộc gặp gỡ với thế hệ trẻ, ông luôn thể hiện niềm tin rằng tuổi trẻ hôm nay sẽ tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống của cha anh.
Đó có lẽ là phần đẹp nhất của câu chuyện “Thời hoa lửa”.
Một người đã dành tuổi trẻ cho chiến tranh không mong thế hệ sau phải trải qua chiến tranh.
Điều ông mong muốn là thế hệ trẻ hiểu được giá trị của hòa bình.
Hiểu rằng để có cuộc sống hôm nay, đã có biết bao người hy sinh.
Hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong thời chiến.
Trong thời bình, yêu nước có thể là học tập tốt, lao động tốt, sống có trách nhiệm, đoàn kết với cộng đồng và góp sức xây dựng quê hương.
Phan Thanh Quyết đã đi qua một hành trình rất dài.
Từ cậu thanh niên Cao Bằng bốn lần viết đơn xin nhập ngũ.
Đến người chiến sĩ đặc công trên chiến trường Bình – Trị – Thiên.
Từ những đêm trinh sát đến những trận đánh ác liệt.
Từ hai lần bị thương đến ngày đất nước thống nhất.
Từ chiến trường miền Nam trở về chiến đấu bảo vệ biên giới quê hương.
Từ người lính đến vị cán bộ địa phương.
Và cuối cùng, từ một Anh hùng LLVTND trở thành một người cựu chiến binh bình dị giữa đời thường.
Ông từng nói rằng người lính thời bình phải sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và cộng đồng xã hội.
Đó chính là lời kết đẹp nhất cho câu chuyện về ông.
Bởi “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng có bom đạn.
“Thời hoa lửa” còn là cách một thế hệ đã sống.
Họ sống trong gian khổ nhưng không đầu hàng.
Chiến đấu trong hiểm nguy nhưng không lùi bước.
Có đồng đội hy sinh nhưng không quên nhiệm vụ.
Trở về trong hòa bình nhưng không quên trách nhiệm.
Và khi tóc đã bạc, họ vẫn mong thế hệ trẻ tiếp bước.
Phan Thanh Quyết là một người như thế.
Một người con Cao Bằng.
Một chiến sĩ đặc công.
Một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Và hơn hết, là một người lính đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho Tổ quốc.



