Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Anh hùng trở về với cuộc sống giản dị

Người Anh hùng trở về với cuộc sống giản dị

Lai Châu22/08/2026Đoàn xã Quảng Hoà (Quảng Hoà)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Triệu Văn Báo là một trường hợp tiêu biểu về quá trình trưởng thành từ người chiến sĩ trực tiếp chiến đấu đến cán bộ chỉ huy trong quân đội.

Ông sinh ra tại Chí Viễn, Trùng Khánh, Cao Bằng trong một gia đình bần nông. Khi còn rất trẻ, ông đã tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1948, ông làm liên lạc. Sau đó ông tham gia Công an tỉnh. Tháng 1/1950, ông nhập ngũ và trở thành chiến sĩ thông tin của Sư đoàn 316.

Năm 1952 là giai đoạn nổi bật nhất trong quá trình chiến đấu của ông. Tại La Ri Ve, ông bảo đảm đường dây liên lạc cho trận đánh. Tại Cầu Ngà, ông nhiều lần vượt qua khu vực có pháo địch để truyền lệnh. Trong trận đánh đoàn xe vận tải ở Hải Dương, ông mang máy thông tin qua đầm lầy để bảo đảm chỉ huy.

Những chiến công đó giúp ông được ghi nhận là Chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 1952 và sau đó được tuyên dương Anh hùng LLVTND ngày 7/5/1956.

Nhưng cuộc đời ông không dừng ở những chiến công trong kháng chiến chống Pháp.

Ông tiếp tục công tác trong quân đội, đảm nhiệm nhiều vị trí từ Tiểu đoàn trưởng đến cán bộ tham mưu, chỉ huy, đào tạo. Ông từng là Sư đoàn trưởng Sư đoàn 353 Quân khu 1 và Phó Hiệu trưởng Trường Quân chính Quân khu 1.

Trong thời bình, theo tư liệu được công bố, ông được đánh giá là người có lối sống trung thực, giản dị, hòa đồng; chú trọng xây dựng đoàn kết trong lãnh đạo, chỉ huy và được cán bộ, chiến sĩ, nhân dân quý trọng.

Đây là một khía cạnh quan trọng khi xây dựng câu chuyện về một người anh hùng.

Nếu chỉ kể những trận đánh, người đọc có thể nhớ đến những hành động dũng cảm. Nhưng nếu nhìn cả cuộc đời, có thể thấy giá trị của Triệu Văn Báo còn nằm ở quá trình sau chiến tranh: tiếp tục làm việc, đào tạo cán bộ, xây dựng đơn vị và giữ gìn phẩm chất của người quân nhân.

Ông đã đi qua nhiều vị trí khác nhau nhưng không tách khỏi những giá trị được hình thành từ thời chiến: kỷ luật, trách nhiệm, đoàn kết và tinh thần phục vụ.

Từ một thiếu niên 16 tuổi làm liên lạc ở quê nhà, Triệu Văn Báo trở thành Đại tá, Sư đoàn trưởng và cán bộ quản lý, đào tạo trong quân đội.

Đó là một quá trình hơn nửa thế kỷ gắn bó với cách mạng và quân đội.

Câu chuyện về ông vì vậy có thể được sử dụng trong Đề án “Thời hoa lửa” không chỉ để kể về một chiến sĩ thông tin dũng cảm, mà còn để giới thiệu một quá trình phấn đấu lâu dài của một người con dân tộc Tày ở Cao Bằng.

Những việc ông làm trong chiến tranh đã được lịch sử ghi nhận.

Những năm tháng ông công tác sau chiến tranh cho thấy một điều khác: người anh hùng không chỉ được thể hiện trong trận đánh mà còn trong cách tiếp tục hoàn thành trách nhiệm khi đất nước bước vào thời bình.

Triệu Văn Báo nghỉ hưu tại Phổ Yên, Thái Nguyên. Những phần thưởng ông nhận được là sự ghi nhận đối với nhiều năm cống hiến.

Tên tuổi ông gắn với hình ảnh người chiến sĩ thông tin từng nhiều lần bảo đảm liên lạc trong chiến đấu và sau đó trưởng thành thành cán bộ chỉ huy.

Đó là một câu chuyện có thể kể lại cho thế hệ trẻ hôm nay bằng những sự kiện cụ thể, không cần thêm thắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn