Bài viết

Người anh hùng trong bài hát “Ơi con suối La La”

Thái Nguyên08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

*LỜI NÓI ĐẦU

Ngày nay đất nước Việt Nam đang được hưởng hoà bình , nền hòa bình mà xương máu của cha ông ta đánh đổi . cuộc đời và câu truyện của những người lính thời chiến sẽ giúp chúng ta nhìn lại những khó khăn , mất mát , sự hi sinh lớn lao thầm lặng của các chiến sĩ, tất cả tạo nên một dòng chảy lịch sử huy hoàng của Việt Nam . Thông qua cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” em muốn lắng nghe lại những câu chuyện của họ không chỉ bằng những trang giấy mà bằng cả con tim.

Bài viết này xoay quanh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Ngọc Đủ – người chiến sĩ đã cùng chín đồng đội làm nên chiến thắng "không cân sức" trước hàng trăm lính thủy đánh bộ Mỹ. Thông qua cuộc đời của Anh hùng Bùi Ngọc Đủ, em gửi gắm những suy nghĩ sâu sắc về trách nhiệm , lòng biết ơn , lẽ sống của thế hệ trẻ hôm nay.

I. Từ miền quê biển đến người lính Cụ Hồ

Có những con người sinh ra để làm nên lịch sử, nhưng suốt đời họ vẫn giữ được vẻ giản dị, hiền hòa như chính quê hương mình. Bùi Ngọc Đủ là một con người như thế. Ông sinh ngày 1 tháng 2 năm 1942 tại xã Quảng Lộc, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa – vùng đất ven biển miền Trung nắng cháy da, gió Lào khô rát, nơi những người nông dân quanh năm "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời".

Tuổi thơ của Bùi Ngọc Đủ lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Làng quê ông nghèo lắm, ruộng ít, biển thì đầy sóng dữ. Nhưng chính cái nghèo, cái khó ấy đã hun đúc nên một ý chí kiên cường, một nghị lực phi thường. Những buổi trưa hè đứng trên bãi biển nhìn ra khơi xa, cậu bé Đủ đã hiểu rằng cuộc đời này phải đấu tranh mới có được tự do.

Ở Bùi Ngọc Đủ, ngay từ nhỏ đã bộc lộ một phẩm chất đặc biệt: ít nói nhưng giàu tình cảm, trầm tư nhưng rất quyết đoán. Những người già trong làng thường bảo: "Thằng Đủ sau này sẽ làm nên trò trống". Và họ đã không nhầm.

II. Tiếng gọi của Tổ quốc: Xếp bút nghiên lên đường

Năm 1961, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Bùi Ngọc Đủ vừa tròn 19 tuổi. Đó là lứa tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những ước mơ, của những dự định còn dang dở. Nhưng trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông không chần chừ. Ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, từ biệt mẹ già, từ biệt làng quên ven biển để lên đường vào Nam chiến đấu.

Hành trình vào chiến trường của người lính trẻ khi ấy là hành trình của những chuyến xe không kính, những con đường mòn Trường Sơn đầy bom đạn. Bùi Ngọc Đủ được biên chế vào Tiểu đoàn 10, Trung đoàn 821, Sư đoàn 324 – một trong những đơn vị chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông không nổi bật bởi những lời nói hoa mỹ. Ông lặng lẽ như một cây cổ thụ giữa rừng. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại che chở một trái tim nồng ấm, một tinh thần thép. Đồng đội kể rằng, có những đêm hành quân mệt lử, ai nấy đều rã rời, nhưng ông vẫn đi cuối cùng để đôn đốc, để nhắc nhở, để không ai bị bỏ lại phía sau.

III. Lửa thử vàng, gian nan thử sức

Chiến trường Quảng Trị - Thừa Thiên Huế những năm 1960 là một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh Việt Nam. Từ năm 1961 đến 1969, Bùi Ngọc Đủ cùng đồng đội đã tham gia gần 100 trận đánh lớn nhỏ. Mỗi trận đánh là một lần đối mặt với tử thần, mỗi bước chân là một lần cận kề cái chết.

Nhưng điều kỳ lạ là qua bao nhiêu trận đánh ác liệt, người lính Bùi Ngọc Đủ vẫn giữ được một niềm tin mãnh liệt. Ông tin vào ngày chiến thắng, tin vào đồng đội, tin vào chính nghĩa của dân tộc. Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông vượt qua mọi gian khổ, hy sinh.

Trong đơn vị, ông được anh em tin yêu, kính trọng. Không chỉ bởi tài năng quân sự, mà còn bởi tấm lòng nhân hậu, luôn sẵn sàng chia sẻ với đồng đội từng miếng cơm, tấm áo. Những ngày thiếu thốn, ông thường nhường phần ăn của mình cho những người yếu hơn. Những lúc nguy hiểm, ông luôn xông lên phía trước để che chở cho anh em phía sau.

IV. Khoảnh khắc bất tử bên "con suối La La"

Đêm 28 tháng 2 năm 1967. Ký ức ấy không thể phai mờ trong tâm trí những ai từng biết đến trận đánh lịch sử bên "con suối La La". Đêm ấy, tại một ngọn đồi không tên thuộc làng Chanh, xã Tân Kim, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, Bùi Ngọc Đủ cùng 9 chiến sĩ trong tiểu đội phải đối mặt với hàng trăm lính thủy đánh bộ Mỹ.

Địa hình trống trải. Hỏa lực địch từ hạm đội 7 bắn phá như mưa. Máy bay trực thăng quần đảo trên bầu trời. Tưởng chừng không một ai có thể sống sót qua được đêm ấy. Nhưng người lính Việt Nam không bao giờ đầu hàng số phận.

Dưới sự chỉ huy của người tiểu đội trưởng Bùi Ngọc Đủ, cả 10 con người đã chiến đấu với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Họ bắn từng viên đạn tiết kiệm, đánh từng đợt xung phong của địch bằng tất cả ý chí và lòng dũng cảm.

Trong đêm tối mịt mùng, tiếng súng vang lên không dứt. Khói lửa mù mịt cả một vùng trời. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng trận đánh này là trận đánh sinh tử. Nếu thua, không chỉ tiểu đội hy sinh mà cả khu vực này sẽ bị địch chiếm đóng.

Và họ đã thắng. Bằng mưu trí, bằng lòng dũng cảm, bằng tình đồng đội keo sơn, 10 người lính Việt Nam đã đánh bại hàng trăm lính Mỹ. Chiến thắng ấy vang dội khắp chiến trường, trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của quân dân ta.

Sau này, nhạc sĩ Huy Thục đã viết nên ca khúc "Con suối La La" để ghi nhớ trận đánh lịch sử ấy. Những giai điệu hào hùng ấy sẽ còn vang mãi với thời gian, nhắc nhở các thế hệ mai sau về một thời oanh liệt của dân tộc.

V. Khi người lính trở về với đời thường

Chiến tranh kết thúc, những người lính trở về với cuộc sống đời thường. Nhiều người chọn về quê hương, nơi có cha mẹ già, vợ trẻ, con thơ. Nhưng Bùi Ngọc Đủ lại chọn ở lại Tây Nguyên – mảnh đất đỏ bazan đã thấm đẫm mồ hôi và máu của biết bao đồng đội.

Ông thường trú tại thị trấn Kon Dơng, huyện Mang Yang, tỉnh Gia Lai. Những ngày đầu sau giải phóng, cuộc sống vô cùng khó khăn. Đồng bào dân tộc thiểu số Ba Na, Gia Rai còn nghèo lắm, đói lắm. Nhiều gia đình không đủ ăn trong những tháng giáp hạt.

Chứng kiến cảnh ấy, người lính năm xưa không thể ngồi yên. Ông bảo với anh em trong Hội Cựu chiến binh: "Mình là đảng viên, là cán bộ thấy bà con khó khăn là mình day dứt, nên phải cố gắng giúp đỡ bà con".

Từ trăn trở ấy, "kho thóc cựu chiến binh" ra đời. Mỗi cựu chiến binh sau mùa thu hoạch tự nguyện góp 20kg lúa vào kho chung. Ý tưởng giản dị nhưng đầy nhân văn ấy đã lan tỏa như một làn gió mát giữa đại ngàn. Toàn huyện Mang Yang có 37 kho thóc, có lúc lên đến gần 1.000 tấn. Nhờ đó, hàng trăm hộ gia đình cựu chiến binh đã thoát khỏi cảnh đói nghèo.

Rồi ông lại nghĩ đến con chữ. Với ông, cái đói về vật chất đã đành, cái đói về tri thức còn đáng sợ hơn. Ông vận động xây dựng quỹ khuyến học, giúp đỡ học sinh nghèo vượt khó, hỗ trợ những giáo viên có hoàn cảnh khó khăn. Những việc làm ấy tuy nhỏ nhưng đã thắp lên niềm tin, thắp lên hy vọng cho biết bao mảnh đời bất hạnh.

VI. Hành trình đến danh hiệu: Muộn mà vẫn đẹp

Có một điều ít ai biết: dù chiến công lẫy lừng là thế, nhưng Bùi Ngọc Đủ phải chờ rất lâu mới được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Chuyện kể rằng, có một lần một phóng viên trẻ viết bài về ông với tên gọi "anh hùng". Bài báo viết rất hay, rất xúc động, khiến nhiều người cảm phục. Nhưng không may, chính điều ấy lại trở thành rào cản. Hồ sơ đề nghị phong tặng của ông bị gác lại vì bị coi là "cầm đèn chạy trước... danh hiệu".

Nghe chuyện ấy, nhiều người xót xa thay cho ông. Nhưng bản thân Bùi Ngọc Đủ không hề than trách ai. Ông bảo: "Danh hiệu có hay không, mình vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn giúp đỡ bà con. Quan trọng là mình có ích cho đời".

Mãi đến năm 2010, ông mới chính thức được Đảng, Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sự công nhận tuy muộn màng nhưng vô cùng trân trọng. Nó cho thấy: ở Việt Nam, những người có công với đất nước, dù muộn hay sớm, cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.

VII. Người ra đi, nhưng "con suối La La" vẫn chảy

Tối ngày 28 tháng 3 năm 2017, Bùi Ngọc Đủ trút hơi thở cuối cùng tại mảnh đất Tây Nguyên mà ông đã gắn bó suốt mấy chục năm qua. Ông ra đi ở tuổi 75, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng đồng đội, bà con và tất cả những ai từng biết đến ông.

Những ngày cuối tháng 3 Tây Nguyên, mùa con ong đi lấy mật, bầu trời nắng đẹp, bồng bềnh những đám mây hồng trắng. Có lẽ, đất trời cũng muốn tiễn đưa ông bằng những gì đẹp nhất. Ông chọn mảnh đất này để an nghỉ, bên những cây Kơ Nia già cỗi, bên tiếng sóng nước La La êm đềm.

Người ra đi, nhưng những gì ông để lại vẫn còn mãi. Những kho thóc cựu chiến binh vẫn tiếp tục giúp đỡ người nghèo. Quỹ khuyến học vẫn tiếp tục chắp cánh cho những ước mơ con chữ. Và "con suối La La" trong bài hát của nhạc sĩ Huy Thục vẫn chảy mãi với thời gian, như dòng chảy của lòng biết ơn, của sự tri ân đối với những người đã hy sinh cho Tổ quốc.

VIII. Suy ngẫm từ một cuộc đời

Viết về Bùi Ngọc Đủ, tôi chợt nghĩ về thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta đang sống trong thời bình, được hưởng những thành quả mà ông cha ta đã đổ máu để giành lấy. Nhưng liệu chúng ta có thực sự hiểu hết giá trị của hòa bình? Liệu chúng ta có biết trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người như ông?

Cuộc đời Bùi Ngọc Đủ là một bài học lớn về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Từ trận đánh "không cân sức" bên "con suối La La" đến những kho thóc cựu chiến binh ở Tây Nguyên, từ tuổi trẻ sôi nổi trên chiến trường đến những tháng ngày lặng lẽ giúp đỡ đồng bào, ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn, một cuộc đời đáng để chúng ta noi theo.

Với tôi, hình ảnh Bùi Ngọc Đủ không chỉ là hình ảnh của một người anh hùng trong quá khứ, mà còn là tấm gương soi chiếu cho hiện tại và tương lai. Ông nhắc tôi rằng, dù ở hoàn cảnh nào, dù làm công việc gì, điều quan trọng nhất vẫn là sống có ích, sống có trách nhiệm với cộng đồng, với những người xung quanh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bài học từ chiến tranh vẫn còn nguyên giá trị. Và những con người như Bùi Ngọc Đủ sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn