Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người anh hùng trong ký ức quê hương

Có những trang viết khép lại nhưng dư âm còn vang mãi. Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông để lại trong tôi không chỉ niềm tự hào mà còn là một sự suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm và lý tưởng sống.

Vĩnh Long26/02/2026Kim Minh Cường (Phường Nguyệt Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự lựa chọn của ông trong hoàn cảnh đầy đủ, yên ấm. Là người con trong gia đình khá giả, ông có thể giữ lấy ruộng vườn, giữ lấy cuộc sống bình lặng. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt, ông đã dứt khoát đứng vào hàng ngũ cách mạng. Sự chuyển mình ấy không ồn ào, nhưng là bước ngoặt lớn của một đời người. Tôi nghĩ, chính những quyết định thầm lặng như thế đã làm nên lịch sử.

Đọc về quá trình ông xây dựng lực lượng Công an xung phong ở Cầu Kè, tôi cảm nhận rõ tinh thần tổ chức và lòng tin mãnh liệt vào quần chúng. Từ những thanh niên ban đầu với vũ khí thô sơ, lực lượng dần lớn mạnh, có kỷ luật, có cơ sở trong dân và cả trong nội bộ địch. Đó không chỉ là kết quả của lòng dũng cảm, mà còn là bản lĩnh của một người lãnh đạo biết gắn bó máu thịt với nhân dân.

Những chiến công nối tiếp nhau trong giai đoạn 1947–1952 cho thấy một con người vừa gan dạ, vừa mưu trí. Hơn 50 trận đánh, nhiều đồn bót bị đánh sập, hàng chục tên ác ôn bị trừng trị – đó là những con số ấn tượng. Nhưng phía sau những con số ấy là biết bao lần đối diện với cái chết. Tôi tin rằng, trong từng trận đánh, ông luôn mang theo niềm tin vào chính nghĩa và trách nhiệm với quê hương.

Câu chuyện giải cứu đồng chí Đinh Công Thành giữa chợ huyện khiến tôi đặc biệt khâm phục. Giữa nơi đông người, đối diện căn cứ địch, ông vẫn bình tĩnh nổ súng tạo thế bất ngờ để đồng đội thoát hiểm. Hành động ấy không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là biểu hiện của tình đồng chí sâu nặng.

Và rồi, trận đánh cuối cùng bên sông Tam Ngãi như một bản hùng ca bi tráng. Dù bệnh nặng, ông vẫn xin ra trận vì lo lắng cho tình hình chung. Ông hiểu rằng mỗi quyết định lúc ấy đều ảnh hưởng đến sự an nguy của cả Đảng bộ và nhân dân địa phương. Hình ảnh ông trườn mình trong bụi dừa nước, ném lựu đạn đánh chìm ghe địch rồi anh dũng hy sinh khiến tôi cảm nhận rõ ràng sự hy sinh ấy không hề vô nghĩa. Nó đã góp phần giữ vững căn cứ, bảo vệ phong trào cách mạng.

Nhưng bên cạnh người anh hùng nơi chiến trận, tôi cũng nghĩ đến người phụ nữ ở hậu phương – bà Nguyễn Thị Ca. Từ cô nữ sinh trở thành người vợ của một cán bộ cách mạng, bà đã trải qua những lần nhà bị đốt phá, những lần bồng con chạy giặc. Sự kiên cường của bà chính là chỗ dựa tinh thần để ông vững vàng nơi tiền tuyến.

Câu chuyện về Nguyễn Hòa Luông giúp tôi hiểu rằng anh hùng không phải là những con người xa vời, mà là những người bình dị biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng. Họ sống trọn vẹn với lý tưởng và ra đi khi lý tưởng ấy còn dang dở, để thế hệ sau tiếp bước.

Đọc lại câu chuyện ấy hôm nay, tôi thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn với hiện tại. Bởi lẽ, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những con người như ông. Và trong ký ức của quê hương, tên tuổi Nguyễn Hòa Luông sẽ còn được nhắc đến như một biểu tượng của lòng trung kiên và tinh thần bất khuất.

Nguồn :cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn