Người anh hùng trong lòng đồng chí, đồng đội
Thành tích của đồng chí Phạm Xuân Sanh đặc biệt xuất sắc. Thường trực Ban Liên lạc Mặt trận 44 Quảng Đà đề nghị cấp trên xem xét đề nghị Nhà nước tuyên dương đồng chí Phạm Xuân Sanh là Anh hùng LLVTND trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. (Trích biên bản cuộc họp Thường trực Ban Liên lạc Mặt trận 44 Quảng Đà ngày 19-7-2017)
Làm cho giặc “thất điên, bát đảo” bằng những trận đánh “xuất quỷ, nhập thần” trên chiến trường sông nước mặt trận 44 Quảng Đà, Phạm Xuân Sanh (bí danh Quách Sanh) đã từng bị chính quyền chế độ cũ tỉnh Quảng Đà treo giải 100.000USD, nếu ai lấy được đầu của ông.
Mới rồi, nghe tin ông được các đồng đội cũ (Ban Liên lạc Đặc công 126 tại Đà Nẵng) nhóm họp “tìm” các “biện pháp” để đề nghị Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND) thời kỳ chống Mỹ cho ông.
Nghe lạ. Một người đã từng lập thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, được tặng tới 8 Huân chương Chiến công các hạng; 4 năm là Chiến sĩ thi đua toàn miền (quân khu); 7 lần bị thương trong chiến tranh; không bị kỷ luật gì… Với ngần ấy thành tích, theo suy nghĩ của tôi ông xứng đáng được tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVTND từ lâu. Tôi đã tìm gặp ông để hỏi cho rõ nguồn cơn.
Căn nhà nhỏ ở phố Trưng Nữ Vương, Đà Nẵng như lọt thỏm dưới những tòa nhà cao tầng, là nơi Đại tá Phạm Xuân Sanh và gia đình sinh sống. Hỏi ông lý do tại sao mãi đến bây giờ đồng đội cũ mới “động đậy” đến việc đề nghị tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVTND cho ông.
Ông cho hay: Sau giải phóng, đơn vị giải thể, mỗi người đi nhận nhiệm vụ ở đơn vị mới. Bản thân ông, ngay từ năm 1975 được điều về công tác ở Phòng Tham mưu tỉnh đội Quảng Nam - Đà Nẵng (cũ), năm 1978 tiếp tục sang chiến đấu ở chiến trường Đông Bắc Campuchia đến năm 1982. Năm 1983, ông về công tác ở phòng tác chiến Quân khu 5 cho đến cuối năm 1989 thì nghỉ hưu.Một phần vì đơn vị giải thể, phần khác bản thân ông cũng coi việc hoàn thành nhiệm vụ trong chiến tranh vừa là bổn phận của người cán bộ chỉ huy trước đơn vị, vừa là trách nhiệm của người chiến sĩ trước vận mệnh của Tổ quốc. Ông bảo: Những Huân chương mà ông được Nhà nước khen tặng đã là những phần thưởng xứng đáng rồi.
Người coi thành tích, coi chiến công của mình là bổn phận, trách nhiệm thì càng “nhẹ hều” trước những toan tính về chức tước, bổng lộc. Cuộc đời binh nghiệp của ông trải qua những năm dài gian khổ đói cơm, nhạt muối, trải qua không biết bao lần “vào sống ra chết”. Và ông cũng đã trải qua cả những mời chào khi mà tiêu cực xã hội len lỏi đến những nơi linh thiêng, cao thượng.
Ông bảo: Chẳng biết bọn “cò” nghe ở đâu về thành tích chiến đấu của ông, chúng mò đến tận nhà “ngã giá” để “chạy” danh hiệu Anh hùng cho ông.


