Bài viết

Người anh hùng trong lòng tôi

Hưng Yên28/12/2025đoàn xã long hưng (đoàn xã long hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người anh hùng lòng tôi Trong một buổi chiều đầy nắng và gió đem theo cái lạnh lạnh của thời tiết mùa đông. Khi tôi đang ngồi ngẩn ngơ trước hiên nhà bỗng nhiên mảnh kí ức tuổi thơ của tôi bên ông ngoại ùa về trong kí ức của tôi. Hồi bé tôi hay được mẹ gửi sang bên nhà ngoại để chơi khi đó tôi đã ngồi lại bệnh cạnh ông , người cựu chiến binh đã đi qua năm tháng chiến đấu đầy gian khổ . Khi ông kể chuyện cho tôi đôi mắt của ông hiện lên vừa kiên cường lại vừa xa xăm như nhớ về những tháng ngày tuổi trẻ đầy dữ dội của mình . Đó là một buổi chiều với những tiếng kêu râm ran của những chú ve,cái nắng oi bức của thời tiết mùa hạ . Cái thời ấy lại không như bây giờ ti vi thì vẫn chưa phổ biến nhiều không mạng Internet, chỉ có những trò chơi dân gian nhưng xóm ông tôi cũng không có nhiều trẻ con tới vậy đa phần là tôi sẽ cùng ông tôi ngồi trước hiên nhà để nói chuyện hằng ngày . Chiều hôm ấy trong đầu tôi vang lên một câu hỏi về ông tôi ,không chần chừ lâu hơn tôi đã hỏi ông tôi rằng : " Tuổi trẻ của ông có nhiều kỉ niệm đáng nhớ không ông ?" Ông tôi cười hiền và nói : "Kỉ niêm tuổi trẻ của ông thì có nhiều lắm tầm tuổi của con ông cũng có rất nhiều để kể ,nhưng kỉ niệm về tuổi trẻ mà ông nhớ nhất chắc là xông pha chiên trường giết giặc " Tôi nhìn ông nhìn những vết sẹo mờ mờ trên người ông rồi tôi tiếp tục hỏi " Vậy ngày xưa khi ra ngoài chiến trường ông có cảm thấy sợ không ạ " Ông tôi chỉ mỉm cười mà xoa đầu tôi rồi bảo : " Sợ thì ai mà chẳng sợ ,nhưng vì đất nước,vì tổ quốc nhân dân ,thương đồng đội và muốn cho quê hương mình sinh sống được hưởng thái bình một cách trọn vẹn nhất thì chẳng còn ai thấy sợ nữa đâu con ạ "

Lúc ấy ông bắt đầu kể cho tôi nghe về những ngày tháng tuổi trẻ của ông . Ông kể tôi nghe ông nhập ngũ vào tháng 2 năm 1964. Thời điểm đầu ông cả kể là ông tôi ban đầu là công an bộ đội biên phòng ,sau một khoảng thời gian thì ông quyết định chuyển sang bộ binh và được chỉ huy chiến đấu được một trận sau trận đánh ấy thì ông tôi đã được lệnh về 305 và trở thành đặc công . Và vào trong Nam chiến đấu vào khoảng tháng 10 năm 1970 khu vực ông đóng quân là tỉnh Quảng Ngãi quân khu 5 tiểu đoàn đặc công 403 chiến đấu 6 đồn trong đó hết 3 đồn là ông đứng lên chỉ huy đồng đội chiên đấu hết mình . Ông tôi còn kể rằng bộ đội khi đó khổ lắm con ạ ăn uống thì một người trưởng thành khi đó chỉ có nửa bò gạo ăn trong một ngày thôi con khi ấy thì k cs thức ăn thì hái rau rừng rồi bỏ nấu nên r ăn đấy thôi , ấy thế mà bộ đội ta vẫn chiến đấu hết mình đấy thôi, ông tôi kể là vì là đặc công nên chỉ có mỗi chiếc quần lót còn lại phải hoá trang thành lá cây đống bùn đất để mai phục địch ở trong rừng ấy . Mà trong rừng ấy đâu chỉ có muỗi đâu mà nó còn có sinh vật đáng sợ hơn là con vắt ấy chứ bộ đội ta bị nó cắn rất nhiều nhưng vì đang mai phục k được gãi hay làm bất cứ điều gì hết . Đến đây tôi thấy cổ họng bị nghẹ lại, nước mắt rưng rưng: " Bộ đội ngày xưa khổ quá ông nhể " Đến đây ông tôi lại tiếp tục kể cho tôi nghe về những gian lao và vất và mà ông tôi đã trải qua . Có một lần vì tiểu đội không lấy được đồ ăn ông tôi và những đồng chí ấy phải nấu cháo mỳ và chia nhau từng muỗng nhỏ để còn lấy lại tinh thần chiến đấu tiếp . Hơn nữa là một người chỉ huy và cũng là thủ trưởng ông tôi đã nói rằng " Chúng ta không sợ đói, không sợ khổ chỉ sợ không có ngày được tự do , vì vậy các đồng chí hãy cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn này ,và cùng nhau đánh đuổi giặc mỹ vì độc lập vì tự do của dân tộc " Ông tôi còn kể cho tôi nghe khi chiến đấu ông tôi cũng đã nằm trên cáng thương không biết bao nhiên lần cho đến hiện tại ông tôi bảo là trên người ông vẫn còn rất nhiều mảnh và một viên đạn không xác định được ở bên trong cơ thể ấy chứ Tôi nhìn ông rồi im lặng một lúc . Lúc sau tôi quay sang hỏi ông rằng : " Thế ông ơi ông trải qua nhiều trận chiến như vậy thì trận chiến nào là trận ông nhớ nhất ạ "

Ông nói với tôi " Đối với ông thì trận chiến nào cũng đáng để ông nhớ hết con ạ " Nhưng đối với tôi hay với ông ngoại của tôi chắc là trận chiến cuối cùng mà ông sẽ nhớ nhất cho đến hiện tại hay tương lai. Cái trận cuối cùng mà ông chỉ huy lực lượng,những người đồng đội đã kề vai sát cánh với ông trong suốt khoảng thời gian ông đã chiến đấu trên cánh rừng đó . Vào thời điểm mùng 4 tháng 4 năm 1975 trận chiến cuối cùng đó ông đã chỉ huy cánh quân của mình làm chủ chiến trường, chiến thắng vang dội, bắt được rất nhiều tù binh. Tất nhiên chiến thắng đó không phải dễ dàng mà có đâu trước ấy một tháng ông tôi đã nhận được lệnh luyện tập hàng thánh trời gian khổ, vất vả ,hay khó khăn gì cũng đã được luyện tập từ trước cho nên trận chiến đó mới dành được thắng lợi không uổng bao công sức của ông và các người lính ngày đêm luyện tập . Và điều hiển nhiên là không phải chiến tranh là không có mất mát và đau thương . Ông tôi là người chứng kiến đồng đội hi sinh ngay trước mắt mà không thể làm gì hơn được ,ông cũng chính là người đào huyệt chôn cất người đồng đội của mình ,đau lắm ,thương lắm ,nhưng lại bất lực vì không thể làm gì hơn được nữa . Kể đến đấy giọng ông tôi không còn bình tĩnh được nữa giọng ông nghẹ lại . Tôi nhìn ông với đôi mắt in đầy giấu vết của năm tháng đó ẩn chứa một sự đượm buồn khó tả của người lính già sau nhưng năm tháng chiến đấu nơi chiến trường khốc liệt. Khi kể đến đây đột nhiên tôi lại không muốn nghe nữa , không phải vì hết hứng thú mà tôi cảm thấy được chiến tranh đã quá khắc nghiệt với con dân Việt Nam nói chung và ông ngoại tôi nói riêng .không muốn nghe nữa cũng là vì bản thân tôi cũng không muốn khơi dậy lại quá khứ đầy đau thương và mất mát ấy của ông nữa. Ông cũng nói với tôi rằng điều tiếc nuối nhất trong cuộc đời người lính của ông là không được gặp lại những người đồng đội cùng kề vai sát cánh với ông ngày ấy .

Sau này thì tôi cũng đã lớn hơn rồi bận học ,ở nhà tôi nhiều hơn cũng chẳng còn xuống ngoại để tâm sự với ông nhiều như trước nữa . Nhưng bỗng có một ngày vào năm tôi học lớp 9 tôi đã nhận được tin người lính xưa đã tìm được ông của tôi sau 48 năm tìm kiếm . Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy ông của mình rơi một giọt nước mắt nào ,ấy mà giờ đây ông lại khóc rồi . Hai người lính kì cựu ấy ôm nhau khóc , khóc vì trên cuộc đời này chúng ta còn tìm thấy nhau ôn lại những câu chuyện đã cũ của năm tháng xưa kia . Sau cuộc gặp mặt hai người hôm ấy tôi cứ nghĩ rằng: " chỉ có một người tìm thấy được ông tôi thôi sao ?" Nhưng không ở đời đúng là không ai biết trước được chữ ngờ . Một ngày đẹp trời đối với những người bình thường đó là một ngày trời xanh mây trắng nắng vàng , còn đối với ông tôi thì đó là ngày vui nhất trong thời gian trở về nhà sau những ngày đi lính . Đồng đội của ông tôi đã trở về thăm ông không thiếu một gương mặt nào . Ngày hôm đó tôi thấy trên môi ông nở một nụ cười vui vẻ và đầy mãn nguyện, cùng nhau ngồi ôn lại những kỉ niệm xưa cũ ,những năm tháng chiến đấu kịch liệt nhưng vẫn vui vẻ và lạc quan hơn bao giờ hết . Tôi cứ đứng nhìn khoảnh khắc ấy và nghĩ rằng có lẽ sự tiếc nuối năm xưa của ông đã được bù đắp rồi ,giờ đây sự tiếc nuối ấy sẽ thấy thành sự thanh thản và vui vẻ trong lòng ông ngoại tôi rồi . Chứng kiến khung cảnh chia li rồi lại trùng phùng thật lòng tôi cũng thấy vui lây . Có lẽ khi ấy nỗi buồn và những mất mát đau thương trong quá khứ cũng không bằng được những niềm vui khi những người lính , đồng đội năm nào đã trở về ôn lại những kỉ niệm thời xưa.

Đang đắm chìm trong những hồi ức tôi chợt choàng tỉnh vì có cơn gió đông thổi vào mặt . Nghĩ đến đây tôi cảm thấy rằng chiến tranh đã đem lại cho ta quá nhiều sự mất mát đầu đau thương ,nhưng đã đổi lại cho ta một đất nước thật yên bình . Đó cho ta thấy sự hi sinh để đánh đổi không phải quá vô nghĩa . Nhất là năm 2025 này đất nước ta đã chứng kiến rất nhiều cuộc vui như A50 và A80 gần tới đây là ngày 22 tháng 12 là ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam . Nghĩ tới đây tôi lại muốn xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến những người anh hùng còn sống hay đã khuất không tiếc bản thân hi sinh để dành lại hoà bình dân tộc ,để giờ đây chúng con được sống trong thời đại hoà bình . Người anh hùng trong câu chuyện nào

cũng đáng quý,đáng để trân trọng . Nhưng trong lòng tôi ông mãi là một vị anh hùng cao cả. Câu chuyện nào cũng có kết thúc, kỉ niệm ta nên để trong tim , và quay lại với thực tại suy nghĩ về tương lại .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người anh hùng trong lòng tôi | Câu chuyện thời hoa lửa