Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người anh hùng tuổi 15

Cần Thơ16/12/2025Nguyễn Hiếu Hậu (Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người anh hùng tuổi 15

Ở Cần Thơ có một con đường mỗi sáng đều thức giấc bằng thứ ánh nắng nghiêng nghiêng rọi qua những tán cây già, rơi xuống mặt nhựa thành những vệt sáng mảnh như lụa. Con đường ấy không phô trương, chỉ lặng lẽ dẫn dòng người đi ngang những quán nhỏ mở cửa sớm, vài mái hiên đã úa màu nắng, và tiếng rao hàng rong nghe như hơi thở quen thuộc của phố xá Tây Đô. Chiều xuống, gió từ sông Hậu thổi lên làm hàng cây xôn xao như đang kể về những câu chuyện của thời gian, còn người qua đường thì bước khẽ, như thể mình đang chạm vào một lát cắt rất riêng của ký ức thành phố.

Chỉ đến khi nhìn lên tấm biển xanh nơi đầu góc phố, người ta mới nhận ra con đường ấy mang tên: Trần Hoàng Na. Nơi đây từng có một con người bình thường đến mức bạn có thể gặp ở bất kỳ xóm nhỏ nào, nhưng lại phi thường ở chỗ đã gửi trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Tư liệu, hồi ký và những giọng kể của đồng đội về ông giống như những mảnh ghép mộc mạc, ghép lại thành chân dung một người anh hùng bước ra từ đời sống đời thường, giản dị mà kiên trung – để rồi lặng lẽ trở thành niềm tự hào của vùng đất Tây Đô.Trần Hoàng Na sinh năm 1949 tại xã An Bình, thị xã Cần Thơ (nay thuộc phường Hưng Phú, quận Cái Răng, TP. Cần Thơ). Thời điểm anh sinh ra cũng là thời kỳ miền Nam Việt Nam chịu nhiều biến động: chiến tranh lan rộng, phong trào cách mạng hoạt động sôi nổi, nhiều gia đình tham gia nuôi giấu cán bộ. Cái thời ấy, cả miền Nam như đang đi trên sợi dây mỏng giữa sống và chết, giữa bình yên và biến động. Và trong cái mảnh đất lênh đênh giữa thời cuộc đó, một cậu bé tên Hoàng Na đã sinh ra và lớn lên trong bối cảnh ấy, nên ông sớm tiếp xúc với không khí cách mạng. Những câu chuyện về tinh thần chiến đấu, về tấm gương của những người đi trước đã trở thành chất xúc tác nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý chí tham gia kháng chiến của anh.Đầu năm 1962, khi nhiều đứa trẻ còn tập viết bài chính tả cho ngay hàng thẳng lối, thì Trần Hoàng Na âm thầm bước vào lực lượng du kích địa phương, trở thành mắt xích bé nhỏ mà mạnh mẽ trong bộ máy kháng chiến. Quyết định này không phải ngẫu nhiên, bởi những người làm công tác tổ chức đã nhận thấy ở anh không chỉ lòng nhiệt huyết mà còn là sự gan dạ, khả năng ứng biến và sự thận trọng – những phẩm chất cần có đối với một chiến sĩ du kích.Ngay từ những ngày đầu tham gia, Hoàng Na đã lập nhiều chiến công nhỏ nhưng quan trọng: tiêu diệt những tên ác ôn hoạt động tại địa phương, thu vũ khí, cảnh giới cho cán bộ trong các cuộc họp, hoặc làm nhiệm vụ liên lạc qua những khu vực có địch kiểm soát. Một trong những tình huống nổi bật là khi đang trên đường đi học, Hoàng Na phát hiện lính của chi khu Cái Răng hành quân về phía nhà nơi các cán bộ thị ủy đang họp. Thay vì sợ hãi, anh đã nhanh chóng vượt qua đội hình lính, chạy về báo tin để cán bộ kịp rút lui an toàn.Đỉnh cao trong hoạt động cách mạng của Trần Hoàng Na diễn ra vào tháng 8 năm 1964. Khi ấy, lực lượng cách mạng tại thị xã Cái Da (một căn cứ quan trọng của tỉnh) bị địch huy động khoảng 300 quân bao vây. Thời điểm đó, anh đang theo học lớp chính trị tại căn cứ. Trước tình thế lực lượng quá chênh lệch, đồng đội buộc phải rút xuống hầm bí mật để giữ lực lượng. Anh chủ động đề nghị được cùng một đồng chí khác ở lại đánh nghi binh để kéo quân địch sang hướng khác, tạo điều kiện cho toàn đội rút lui an toàn. Đây là một quyết định can đảm nhưng cũng chứa đựng nguy cơ hy sinh rất lớn – một lựa chọn mà không phải người trưởng thành nào cũng dễ dàng đưa ra, huống hồ là một thiếu niên vừa tròn 15 tuổi. Trong lúc chiến đấu, anh đã liên tục ném lựu đạn, tiêu diệt sáu tên địch và cầm chân lực lượng bao vây trong một khoảng thời gian đáng kể. Khi địch tập trung hỏa lực tấn công dữ dội hơn, Hoàng Na vẫn kiên cường chống trả. Trước khi ngã xuống, anh hô vang “Hồ Chí Minh muôn năm!”, thể hiện tinh thần bất khuất và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng. Sự hy sinh của Trần Hoàng Na không chỉ giúp bảo toàn lực lượng mà còn trở thành minh chứng rõ rệt cho tinh thần chiến đấu đến giây phút cuối cùng của những người chiến sĩ trẻ tuổi.Sau khi hy sinh, Trần Hoàng Na được nhân dân địa phương, các tổ chức cách mạng và nhiều đơn vị ghi nhận như một trong những tấm gương thiếu niên anh hùng của miền Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Nhiều địa danh, đường phố và trường học tại Cần Thơ mang tên anh nhằm tưởng nhớ sự hy sinh và giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ sau.Câu chuyện của Trần Hoàng Na không phải chỉ để kể. Nó là một vệt sáng lặng lẽ của lịch sử, lấp lánh theo cách của những người ngã xuống mà không cần một tấm huân chương để lấp lánh. Nó nhắc chúng ta rằng có những tuổi trẻ chọn lối đi không phải vì được chỉ dẫn, mà vì trái tim họ có sẵn la bàn. Và đôi khi, người làm nên lịch sử lại là một cậu bé chưa kịp lớn trọn vẹn—nhưng đủ bản lĩnh để đứng trước họng súng và chọn hy sinh thay vì lùi bước.Bởi thế, nhắc về Trần Hoàng Na là nhắc về một đoạn ký ức của dân tộc: một bài học về dũng khí, về lòng yêu nước, về tuổi trẻ biết sống theo cách mà chúng ta—những người trưởng thành—vẫn còn phải học hoài. Câu chuyện của Trần Hoàng Na cũng là lời nhắc nhở dành cho người trẻ hôm nay. Chúng ta không còn phải chạy xuyên qua đội hình lính hay cầm lựu đạn giữa vòng vây, nhưng vẫn có những “mặt trận” của thời bình: cuộc chiến với sự dễ dãi, với nỗi sợ bước ra khỏi vùng an toàn, với thói quen sống tạm bợ. Tuổi trẻ bây giờ không cần hy sinh như anh, nhưng cần dũng khí để sống tử tế, học đến nơi đến chốn, chọn điều đúng đắn dù nó không dễ dàng. Hoàng Na ngã xuống ở tuổi 15 để thế hệ sau được quyền trưởng thành trong hòa bình; còn chúng ta phải sống sao cho không phí hoài sự bình yên ấy. Trong thời bình, không ai đòi hỏi ta hô vang giữa lằn ranh sống chết, nhưng mỗi người vẫn phải trả lời một câu hỏi thầm lặng: Ta có đang sống xứng đáng với những người đã không còn cơ hội để sống không? Đó là cách giản dị nhất để tri ân một người đã hóa thành ngọn đuốc sáng trong lịch sử. Tri ân quá khứ bằng cách sống có giá trị hôm nay. Khép lại trang đời ngắn ngủi nhưng rực sáng của Trần Hoàng Na, ta lại nhớ đến những câu thơ trầm lặng của Nguyễn Đức Mậu trong bài “Viếng nghĩa trang liệt sĩ” – như tiếng vọng từ những lớp người đã nằm lại để chúng ta được sống trọn vẹn hôm nay:“Có những người đi xaNhưng không bao giờ về nữaTên các anh đã hóa vào đấtThành dáng hình Tổ quốc mai sau.”Nguyễn Đức Mậu - “Viếng nghĩa trang liệt sĩ”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn