Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ANH HÙNG VÀ KHẨU SƠN PHÁO ĐỘC THÂN

Bài viết tái hiện cuộc đời và những chiến công hiển hách của Anh hùng Phùng Văn Khầu – người chiến sĩ pháo binh "độc nhất vô nhị" trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Từ một cậu bé mồ côi đi ở trừ nợ, ông đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù với kỳ tích một mình điều khiển khẩu sơn pháo nặng hàng tấn, tiêu diệt liên tiếp các lô cốt địch khi tất cả đồng đội đã hy sinh hoặc bị thương. Câu chuyện là khúc tráng ca về tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" và niềm tin sắt đá vào ngày độc lập của th

Thái Nguyên22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ đứa trẻ chăn trâu đến người chiến sĩ Cách mạng Sinh ra trong một gia đình dân tộc Tày nghèo khó tại Cao Bằng, tuổi thơ của Phùng Văn Khầu là những ngày dài đi ở trừ nợ, bị thực dân phong kiến đè nén. Chính nỗi đau mất nước, mất nhà đã hun đúc trong ông một ý chí phản kháng mãnh liệt. Năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ, chàng thanh niên thấp bé nhưng rắn rỏi ấy đã lên đường theo Đảng, mang theo giấc mơ về một ngày mai không còn cảnh "người bóc lột người".

Khúc độc hành trên đồi E1 Nhắc đến "thời hoa lửa" của Phùng Văn Khầu, không thể không nhắc đến những ngày hè đỏ lửa năm 1954 tại lòng chảo Điện Biên Phủ. Trong trận đánh ác liệt tại đồi E1, khẩu đội sơn pháo của ông có nhiệm vụ khống chế các hỏa điểm của địch để bộ binh tiến lên. Pháo binh Pháp bắn phá dữ dội, các đồng đội của ông lần lượt ngã xuống. Cuối cùng, cả trận địa chỉ còn lại mình ông còn khả năng chiến đấu.

Giữa mịt mù khói súng và tiếng gầm rú của máy bay, một mình Phùng Văn Khầu vừa làm pháo thủ, vừa làm người nạp đạn, vừa ngắm bắn. Khẩu sơn pháo 75mm vốn cần tới 9 người vận hành, nay chỉ còn một cánh tay gân guốc điều khiển. Ông đẩy pháo ra khỏi hầm, ngắm qua nòng súng trực tiếp vào lỗ mai nha của địch. Cứ mỗi phát đạn nổ vang là một lô cốt địch bị san phẳng. Suốt 30 ngày đêm vây lấn, ông đã cùng khẩu pháo của mình bắn trúng 22 phát đại bác, tiêu diệt 5 khẩu pháo 105mm và 6 đại liên của địch, tạo điều kiện cho quân ta cắm cờ chiến thắng trên đồi E1.

"Hoa" nở giữa đời thường Sau chiến tranh, người anh hùng ấy trở về với đời thường bằng một sự giản dị đến lạ kỳ. Ông không bao giờ kể về công trạng như một sự ban ơn, mà luôn nhắc về những đồng đội đã nằm lại. Với ông, mỗi tấm huân chương đều thấm đẫm máu xương của anh em. Những năm tháng nghỉ hưu tại thị xã Sơn Tây, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Hình ảnh cụ Khầu với nụ cười hiền hậu, kể chuyện chiến trường cho các cháu thiếu nhi bằng giọng nói hào sảng, chính là đóa hoa rực rỡ nhất nảy ra từ những năm tháng hoa lửa. Cụ sống một cuộc đời thanh bạch, lấy niềm vui của nhân dân làm hạnh phúc của riêng mình.

Lời kết: Ngọn lửa không bao giờ tắt Anh hùng Phùng Văn Khầu đã về với tổ tiên, nhưng câu chuyện về "người độc hành đánh pháo" vẫn mãi là một biểu tượng bất diệt của quân đội ta. Ông dạy cho chúng ta rằng: Khi con người có lý tưởng và tình yêu quê hương cháy bỏng, không có khó khăn nào là không thể vượt qua, không có sức mạnh nghĩa quân nào là không thể chiến thắng.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi cầm bút viết về những câu chuyện thời hoa lửa, không chỉ là để tri ân quá khứ, mà còn là để tự nhắc nhở mình: Phải sống sao cho xứng đáng với những người đã đem cả tuổi xuân để đổi lấy màu xanh hòa bình cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn