Người anh hùng vĩ đại của nước nhà
Chị Võ Thị Sáu sinh ra và lớn lên tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp đối với đồng bào, lòng yêu nước trong chị đã nảy mầm từ rất sớm. Mới 14 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra còn đang được cắp sách đến trường, được sống trong sự bao bọc của gia đình – chị Sáu đã chính thức tham gia vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ.
Dù nhỏ tuổi, nhưng chị đã thể hiện một bản lĩnh phi thường. Chị không ngại hiểm nguy, nhận nhiệm vụ trinh sát, tiếp tế và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo tiêu diệt bọn ác ôn. Hình ảnh người thiếu nữ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đầy mưu trí đã trở thành một nỗi khiếp đảm đối với kẻ thù và là niềm tự hào của nhân dân vùng Đất Đỏ.
Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị Sáu bị địch bắt. Suốt hai năm bị giam cầm trong các nhà tù từ Bà Rịa đến Chí Hòa, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man từ roi vọt đến điện giật, rồi lại dùng những lời đường mật để dụ dỗ chị khai ra cơ sở cách mạng. Thế nhưng, tất cả đều thất bại trước ý chí sắt đá của người con gái Việt Nam. Không khuất phục được chị, thực dân Pháp đã hèn hạ kết án tử hình chị khi chị chưa đầy 19 tuổi.
Chuyến tàu định mệnh đưa chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian". Sáng ngày 23/1/1952, khi bị dẫn ra pháp trường tại Nghĩa trang Hàng Dương, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ một thái độ bình thản đến lạ lùng. Chị yêu cầu không bịt mắt, vì chị muốn được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Chị ngắt một đóa hoa cài lên tóc, bước đi giữa hai hàng lính áp giải mà miệng vẫn hát vang bài "Tiến quân ca". Lời hát của chị át cả tiếng xích xiềng, át cả nỗi sợ hãi cái chết, khiến quân thù phải kinh ngạc và run sợ.
> "Tôi không có tội! Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là có tội!"
>Lời khẳng định đanh thép ấy vang lên giữa không gian tĩnh lặng của Côn Đảo, trở thành bản cáo trạng hùng hồn nhất đanh thép nhất vào mặt kẻ thù. Khi loạt đạn vang lên, chị ngã xuống nhưng linh hồn chị đã hóa thành nhành hoa lê-ki-ma trắng muốt, vĩnh viễn không bao giờ phai tàn trong lòng nhân dân.
Sự hy sinh của chị Võ Thị Sáu không chỉ là sự mất đi của một người con ưu tú, mà nó đã trở thành một ngọn lửa truyền cảm hứng cho hàng triệu thanh niên Việt Nam trong công cuộc đấu tranh giữ nước. Chị đã sống một cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng rực rỡ, đúng như ý nghĩa của câu nói: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, hòa bình đã lập lại trên khắp dải đất hình chữ S, tên của chị được đặt cho những ngôi trường, những con đường rực rỡ sắc hoa. Tại Nghĩa trang Hàng Dương, mộ của chị lúc nào cũng nghi ngút khói hương. Người dân viếng thăm chị không chỉ bằng lòng thành kính với một vị anh hùng, mà còn bằng tình cảm ấm áp dành cho một người chị, người em thân thiết.
Khép lại trang sử về chị Võ Thị Sáu, mỗi chúng ta đều cảm thấy trái tim mình như thắt lại vì xúc động nhưng cũng dâng trào niềm tự hào mãnh liệt. Chị chính là minh chứng sống động nhất cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống dưới bầu trời hòa bình, cần phải biết trân trọng giá trị của độc lập, nỗ lực học tập và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của chị và của bao lớp người đi trước. Chị Võ Thị Sáu – đóa hoa lê-ki-ma ấy sẽ mãi mãi thắm sắc giữa ngàn sóng khơi, trường tồn cùng thời gian và dân



