NGƯỜI ANH HÙNG VÕ THỊ THẮNG
Có một bức ảnh đã đi vào lịch sử.
Trong ảnh là một cô gái trẻ đứng trước những người lính. Đôi tay bị còng. Phía trước là những ngày tù đày.
Nhưng trên gương mặt cô lại là một nụ cười.
Cô gái ấy là Võ Thị Thắng.
Năm 1968, Võ Thị Thắng bị chính quyền Sài Gòn bắt và đưa ra xét xử. Tòa tuyên án chị 20 năm tù khổ sai.
Hai mươi năm.
Đó là khoảng thời gian dài đến mức người trẻ khó có thể hình dung.
Nhưng trước bản án ấy, Võ Thị Thắng vẫn bình tĩnh.
Nụ cười của chị không phải vì chị không biết sợ.
Đó là nụ cười của một người đã đặt niềm tin vào ngày mai.
Nhiếp ảnh gia ghi lại khoảnh khắc chị bước ra khỏi phiên tòa. Hai bên là những người lính. Còn chị bước đi với nụ cười rạng rỡ.
Khoảnh khắc ấy về sau được biết đến với tên gọi “Nụ cười chiến thắng”.
Điều đặc biệt là nụ cười ấy không chỉ thuộc về riêng Võ Thị Thắng.
Nó trở thành hình ảnh của biết bao phụ nữ Việt Nam trong những năm chiến tranh: có thể bị bắt, bị giam cầm, chịu đựng khổ đau nhưng vẫn giữ được niềm tin.
Những năm tháng sau đó, Võ Thị Thắng trải qua nhiều nhà tù.
Có những ngày tưởng như dài vô tận.
Nhưng thời gian không thể làm mất đi khát vọng tự do.
Ngày đất nước hòa bình, người phụ nữ từng bước ra khỏi phiên tòa với nụ cười năm nào lại tiếp tục cống hiến cho đất nước.
Nhìn lại bức ảnh ấy hôm nay, người ta có thể không nghe thấy tiếng nói của chị.
Nhưng nụ cười vẫn còn đó.
Một nụ cười không ồn ào.
Một nụ cười không cần lời giải thích.
Nó nói rằng có những con người dù bị đẩy vào hoàn cảnh khắc nghiệt nhất vẫn giữ được phẩm giá và niềm tin.
Và đôi khi, một nụ cười của người con gái trẻ cũng đủ để trở thành ký ức của cả một thời đại.



