Người anh hùng với cánh tay thép và lòng quả cảm
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, thế hệ trẻ chúng em may mắn được sinh ra trong hòa bình, nhưng chưa bao giờ quên đi những tấm gương anh dũng đã hiến dâng xương máu cho Tổ quốc. Một trong những hình tượng khắc sâu vào tâm trí em chính là Anh hùng La Văn Cầu – người chiến sĩ dân tộc Tày với ý chí thép đã trở thành huyền thoại của Từ nỗi đau mất nước đến khát khao cầm súng
Sinh ra tại vùng đất Cao Bằng giàu truyền thống cách mạng, tuổi thơ của La Văn Cầu là những chuỗi ngày cơ cực dưới ách thống trị của đế quốc và phong kiến. Em vô cùng xúc động khi biết ông từng phải chứng kiến người cha thân yêu qua đời vì những đòn roi tra tấn dã man của kẻ thù. Chính mối thù nhà, nợ nước ấy đã hun đúc nên một ý chí sắt đá.
Năm 1948, khi mới 16 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra còn đang được cắp sách đến trường như chúng em bây giờ – ông đã khai tăng lên 18 tuổi để được nhập ngũ. Đối với em, hành động ấy không chỉ là sự dũng cảm mà còn là minh chứng cho một tình yêu Tổ quốc cháy bỏng, sẵn sàng gác lại cá nhân vì đại nghĩa dân tộc.
Qua những trang sử, em được biết ông đã tham gia tới 29 trận đánh. Trong trận phục kích tại đèo Bông Lau (1949), ông đã khiến quân thù khiếp sợ khi dũng cảm hạ gục tên lính Pháp trên xe tăng, cướp súng và tiêu diệt thêm nhiều tên địch khác.
Nhưng đỉnh cao của tinh thần quả cảm chính là tại trận Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Giữa làn mưa bom bão đạn, khi cánh tay phải bị bắn gãy nát, anh đã đưa ra một quyết định mà đến tận hôm nay, mỗi khi đọc lại, em vẫn cảm thấy rùng mình vì cảm phục: Ông nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để khỏi vướng víu, rồi một tay ôm bộc phá, tiếp tục lao lên phá tan lô cốt địch.
"Cánh tay có thể mất đi, nhưng ý chí quyết chiến quyết thắng thì không bao giờ lung lay." Hành động ấy của ông không chỉ mở đường cho đơn vị xông lên giành thắng lợi mà còn trở thành ngọn cờ đầu cho phong trào thi đua yêu nước thời bấy giờ.
Đến năm 1951, La Văn Cầu vinh dự được tuyên dương là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Sau này, dù mang quân hàm Đại tá hay khi đã về nghỉ hưu giữa đời thường, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ".
Là một học sinh đứng trước tấm gương của người anh hùng đi trước, em tự cảm thấy bản thân cần phải có trách nhiệm hơn với việc học tập và rèn luyện. La Văn Cầu đã dùng máu xương để bảo vệ tấc đất quê hương, thì chúng em – những chủ nhân tương lai của đất nước – phải dùng trí tuệ và sự tử tế để xây dựng Việt Nam ngày càng giàu đẹp.
Hình ảnh người chiến sĩ một tay ôm bộc phá lao vào đồn địch sẽ mãi là biểu tượng của sức mạnh Việt Nam, nhắc nhở thế hệ chúng em rằng: "Sống là để cống hiến, và gian khổ chính là lò luyện nên những viên ngọc sáng nhất."



