Bài viết

NGƯỜI ANH HÙNG VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ "NHẰM THẲNG KẺ THÙ MÀ BẮN!"

Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Phú Thọ26/08/2026phuongTranHungDao@gmail.com (Phường Trần Hưng Đạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc, lớp lớp thế hệ cha anh đã ngã xuống để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Giữa muôn vàn tấm gương sáng ngời ấy, câu chuyện về người con ưu tú của quê hương Vĩnh Phúc – Anh hùng Nguyễn Viết Xuân cùng lời hô bất tử “Nhằm thẳng kẻ thù mà bắn!” đã trở thành một khúc tráng ca bất diệt, khắc sâu vào lòng bao thế hệ người dân Việt Nam.

Sinh năm 1933 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân lớn lên trong cảnh đất nước bị giày xéo dưới gót giày xâm lược. Bản lĩnh và lòng yêu nước của ông sớm được tôi luyện qua những năm tháng gian khổ. Trở thành Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3 thuộc Tiểu đoàn 14 Pháo cao xạ, ông luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, là tấm gương sáng về lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm cho toàn đơn vị.

Trận chiến oanh liệt làm nên tên tuổi của ông diễn ra vào ngày 18 tháng 11 năm 1964, trên vùng trời Cha Lo thuộc tỉnh Quảng Bình. Hôm ấy, bầu trời biên giới bỗng chốc rung chuyển bởi tiếng gầm rú dữ dội của hàng loạt máy bay phản lực F-100 và F-105 của đế quốc Mỹ. Chúng điên cuồng ném bom, phóng tên lửa hòng hủy diệt trận địa pháo của ta. Trước làn mưa bom bão đạn dày đặc, không khí chiến đấu vô cùng căng thẳng, khói lửa mù mịt che khuất cả tầm nhìn.

Nguyễn Viết Xuân đứng trên mâm pháo, hiên ngang chỉ huy điềm tĩnh, dõng dạc ra từng khẩu lệnh chính xác để đồng đội bắn trả. Giữa lúc trận chiến đang ở giai đoạn gay cấn nhất, một quả tên lửa của địch nổ gần đã găm mảnh đạn vào đùi phải của ông, khiến xương đùi bị gãy nát. Nén cơn đau tột cùng, ông kiên quyết từ chối rời bỏ vị trí chiến đấu. Khi y tá băng bó và đề nghị đưa ông về tuyến sau, Nguyễn Viết Xuân đã thẳng thắn từ chối và yêu cầu y tá dùng dao cắt bỏ phần thịt da còn dính lại để ông không bị vướng víu khi chỉ huy.

Hành động quả cảm, hy sinh quên mình của người chính trị viên đã tiếp thêm luồng sức mạnh phi thường cho toàn đại đội. Giữa tiếng bom đạn nổ rền vang, Nguyễn Viết Xuân lấy hết sức bình sinh, gượng dậy đứng nghiêm trên mâm pháo. Ông áp sát ống nói và hô vang khẩu lệnh đanh thép: “Nhằm thẳng kẻ thù mà bắn!”. Lời hô như một luồng điện mạnh mẽ truyền qua các công sự, biến thành ngọn lửa căm thù rực cháy trong tim mỗi chiến sĩ. Toàn đại đội đồng loạt nhả đạn, tạo nên lưới lửa tầm thấp bủa vây và bắn rơi ngay tại chỗ một máy bay phản lực Mỹ.

Dù trận chiến giành thắng lợi vang dội, nhưng do vết thương quá nặng, người chính trị viên kiên cường ấy đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống khi tuổi đời mới vừa 31, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân. Năm 1967, Nguyễn Viết Xuân chính thức được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Lời hô “Nhằm thẳng kẻ thù mà bắn!” của anh hùng Nguyễn Viết Xuân không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu tại trận địa Cha Lo năm ấy, mà đã trở thành khẩu hiệu thi đua quyết thắng của toàn quân chủng Phòng không - Không quân suốt những năm tháng chống Mỹ. Câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của ông mãi mãi là bài học lịch sử sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của thế hệ cha anh đi trước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI ANH HÙNG VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ "NHẰM THẲNG KẺ THÙ MÀ BẮN!" | Câu chuyện thời hoa lửa