Người anh nuôi giữa chiến trường
Người anh nuôi giữa chiến trường
Trong những câu chuyện về Chiến dịch Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những chiến sĩ trực tiếp cầm súng xông lên đánh chiếm cứ điểm, những người lính pháo binh kéo pháo vào trận địa hay những chiến sĩ thông tin giữ liên lạc giữa bom đạn. Nhưng phía sau những người lính ngoài mặt trận còn có một lực lượng âm thầm mà vô cùng quan trọng: những chiến sĩ nuôi quân.
Một trong những người tiêu biểu nhất là Đinh Văn Mẫu.
Đinh Văn Mẫu là người dân tộc Mường, sinh năm 1924 tại Phú Thọ. Tháng 4 năm 1949, ông nhập ngũ, tham gia bộ đội địa phương rồi được biên chế vào Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Trong khoảng bảy năm quân ngũ, ông làm nhiệm vụ nuôi quân và phục vụ tám chiến dịch lớn.
Công việc của một chiến sĩ nuôi quân nghe có vẻ bình dị: lo cơm nước cho bộ đội. Nhưng ở chiến trường, đó là một nhiệm vụ không hề đơn giản.
Bộ đội muốn chiến đấu phải có sức khỏe. Muốn có sức khỏe phải có cơm ăn, nước uống. Mà ở chiến trường, nhất là Điện Biên Phủ, khoảng cách từ nơi nấu ăn đến trận địa có khi nằm giữa bom đạn, pháo kích và những con đường núi hiểm trở.
Đinh Văn Mẫu hiểu rất rõ điều đó.
Ông không trực tiếp đứng ở tuyến đầu trong mọi trận đánh, nhưng ông luôn tìm cách đưa được cơm nước đến nơi những người lính đang chiến đấu.
Có những ngày, công việc bắt đầu từ rất sớm và kết thúc khi mọi người đã nghỉ. Có những đêm, ông cùng đồng đội phải thức để chuẩn bị cơm cho bộ đội. Có những ngày phải mang trên vai hàng chục kilôgam lương thực, vượt qua đèo dốc, sông suối để theo kịp đơn vị. Một nguồn tư liệu ghi nhận trong các chiến dịch, ông thường xuyên gánh từ 50 đến 60kg vượt địa hình hiểm trở để bảo đảm cơm nước cho bộ đội.
Đối với người lính ngoài trận địa, một nắm cơm lúc đó không đơn thuần là thức ăn.
Đó là sức lực.
Đó là sự động viên.
Đó là cảm giác biết rằng phía sau mình vẫn có đồng đội đang ngày đêm lo cho mình.
Đinh Văn Mẫu đã biến công việc nuôi quân thành một nhiệm vụ chiến đấu theo cách riêng của mình.
Ông không tìm kiếm những khoảnh khắc hào nhoáng. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng: bộ đội phải có cơm ăn, phải có nước uống thì mới có sức đánh giặc.
Và từ những công việc tưởng như thầm lặng ấy, một người anh hùng đã xuất hiện.
Câu chuyện về Đinh Văn Mẫu nhắc chúng ta rằng trong mỗi chiến thắng lớn đều có sự đóng góp của rất nhiều con người. Có người cầm súng, có người tải đạn, có người cứu thương, có người thông tin và có người nấu từng nồi cơm, mang từng gói cơm đến chiến hào.
Không có công việc nào là nhỏ nếu công việc ấy phục vụ cho thắng lợi chung.
Đó chính là vẻ đẹp của người chiến sĩ anh nuôi Đinh Văn Mẫu.


