Người anh nuôi giữa chiến trường – Anh hùng Hoàng Khắc Dược
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người anh hùng không chỉ được nhớ đến bởi những trận đánh, mà còn bởi sự tận tụy âm thầm phía sau chiến tuyến. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Khắc Dược là một con người như thế.
Sinh năm 1917, quê ở Mỹ Xá, Nam Định, Hoàng Khắc Dược sớm tham gia cách mạng. Trong những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến, ông chiến đấu tại thành Nam Định, nhiều lần đưa thương binh ra nơi an toàn rồi trở lại trận địa. Ông từng trực tiếp chiến đấu, dùng mã tấu tiêu diệt địch và thu vũ khí.
Nhưng sau đó, ông được phân công làm công tác cấp dưỡng – một công việc tưởng như bình dị nhưng vô cùng quan trọng trong chiến tranh. Ông trở thành người “anh nuôi” hết lòng chăm lo cho từng người lính. Trong điều kiện thiếu thốn, ông tự làm tương từ đậu tương, ngô, khoai, sắn; tìm kiếm từng bó củi, từng nguồn thực phẩm để cải thiện bữa ăn cho bộ đội. Khi có đồng đội đau ốm, ông tận tình chăm sóc, có lúc một mình lo cho hàng chục chiến sĩ.
Trong Chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, ông thường xuyên gánh hàng chục kilôgam lương thực, chạy theo đơn vị để bảo đảm cơm nước cho bộ đội. Những lúc lương thực khan hiếm, khẩu phần của người lính vốn đã ít ỏi, ông vẫn sẵn sàng nhường phần ăn của mình cho những người trực tiếp chiến đấu.
Không cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng Hoàng Khắc Dược đã góp sức theo cách của mình. Bởi ông hiểu rằng, muốn người lính vững vàng nơi trận địa thì phía sau họ phải có những người tận tâm giữ gìn từng bữa ăn, từng chút sức lực.
Ngày 31-8-1955, Hoàng Khắc Dược được Nhà nước trao tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều đáng quý ở ông không chỉ là danh hiệu Anh hùng, mà còn là một lẽ sống giản dị: dù ở bất cứ vị trí nào, chỉ cần hết lòng với nhiệm vụ, sống vì đồng đội và đặt lợi ích chung lên trên bản thân, con người bình thường cũng có thể làm nên những điều phi thường.
Giữa những trang sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh người anh nuôi Hoàng Khắc Dược vẫn lặng lẽ tỏa sáng – như một bếp lửa nhỏ giữa chiến trường, không ồn ào nhưng đủ ấm lòng người lính, góp phần nuôi dưỡng sức mạnh để đi đến ngày chiến thắng.



