Người "anh nuôi" và giọng hát giữa đại ngàn
Một chuyện tình đẹp như cổ tích nảy nở trên tuyến đường Trường Sơn giữa "anh nuôi" lo bữa ăn và cô gái văn công với giọng hát trong veo, họ đã cùng nhau vượt qua bom đạn để xây dựng tổ ấm hơn nửa thế kỷ qua.
Năm 1972, khi vừa tròn 16 tuổi, chàng trai Hà Thanh Đô và cô gái Tạ Thị Trình cùng viết đơn tình nguyện vào lực lượng thanh niên xung phong, thuộc đơn vị C2, D171, Đoàn 559 trên tuyến đường Trường Sơn . Ông Đô được phân công làm "anh nuôi" lo bữa ăn cho hơn 150 chiến sĩ, lặn lội vào rừng hái rau rừng, hoa chuối, ngồng khoai để cải thiện bữa ăn. Bà Trình với giọng hát trong trẻo được chọn vào đội văn công, biểu diễn ngay trên các bãi xe, trạm giao liên. Giữa tiếng bom đạn, tiếng hát của bà như "liều thuốc tinh thần" tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội . Ít ai biết rằng, giữa những lần đứng trên sân khấu dã chiến và dưới bếp núc, một mối tình đã nảy nở. Sau ngày giải phóng, họ nên nghĩa vợ chồng. Chiếc xoong nhôm mà ông Đô từng dùng để nấu cơm thời chiến được họ nâng niu như báu vật, và mới đây đã được trao tặng cho Bảo tàng tỉnh Hưng Yên .


