NGƯỜI ANH NUÔI VÀ NỒI CƠM LAM TRÊN ĐỈNH CAO BẰNG
NGƯỜI ANH NUÔI VÀ NỒI CƠM LAM TRÊN ĐỈNH CAO BẰNG
Đại đội bộ binh hành quân qua vùng biên thùy Tây Bắc những ngày mùa đông luôn phải đối mặt với cái rét buốt thấu tận xương tủy. Anh nuôi tên tùng, một người con đất mỏ Quảng Ninh, luôn trăn trở làm sao để bộ đội được ăn một bữa cơm nóng hổi, chắc dạ. Trong điều kiện bếp Hoàng Cầm không thể đốt lửa vì sợ lộ khói ngụy trang dưới tầm mắt do thám của máy bay phản lực địch. Tùng liền nảy ra sáng kiến dùng những ống tre già rừng chặt khúc, dồn gạo nương và nước suối vào trong để làm cơm lam bí mật. Anh tận dụng hơi nóng từ các bốc đá hộc trong hang sâu dã chiến để ủ chín những ống cơm lam một cách khéo léo, an toàn. Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ khắp các ngõ ngách rừng già, anh quẩy gánh cơm lam ra tận công sự chia cho chiến sĩ. Ống cơm lam chín tới, thơm lựng mùi tre già và dẻo ngọt hạt gạo nương đã tiếp thêm nguồn sinh lực dồi dào cho lính trẻ. Bàn tay rớm máu vì lạnh của họ ôm lấy ống cơm nóng hổi mà lòng trào dâng một niềm xúc động và biết ơn anh nuôi vô hạn. Tấm lòng bao la và sự tận tụy của anh tùng đã giúp đại đội giữ vững đội ngũ, đập tan trận càn quét khốc liệt của quân thù bờ nam. Nồi cơm lam thời hoa lửa trên đỉnh đèo cao ấy mãi là một câu chuyện đẹp về tình đồng chí sâu nặng thiết tha trọn đời.



