NGƯỜI ANH TRONG KÍ ỨC
iến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về người thân từng khoác lên mình màu áo lính vẫn luôn được gìn giữ trong lòng những người ở lại. Qua cuộc phỏng vấn ông Trần Mạnh Thắng, sinh năm 1955, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được nghe câu chuyện về người anh trai mà ông luôn nhắc đến với niềm tự hào và lòng biết ơn.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGƯỜI ANH TRONG KÍ ỨC
Tác giả: Nguyễn Thị Huyền Trang-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Trần Mạnh Thắng
-Năm Sinh:1955
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về người thân từng khoác lên mình màu áo lính vẫn luôn được gìn giữ trong lòng những người ở lại. Qua cuộc phỏng vấn ông Trần Mạnh Thắng, sinh năm 1955, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được nghe câu chuyện về người anh trai mà ông luôn nhắc đến với niềm tự hào và lòng biết ơn.
Ông Thắng kể rằng anh trai mình tên là Trần Văn Phúc, sinh năm 1950. Từ nhỏ, anh Phúc là người sống giản dị, chịu thương chịu khó và luôn quan tâm đến các em trong gia đình. Mỗi khi cha mẹ bận việc đồng áng, anh đều thay cha mẹ chăm sóc các em và quán xuyến công việc trong nhà.
Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Trần Văn Phúc tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, anh hứa với gia đình sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và mong các em ở nhà chăm ngoan, đỡ đần cha mẹ. Đó cũng là lần cuối cùng cả gia đình được quây quần đông đủ.
Sau thời gian huấn luyện, anh Phúc được biên chế vào một đơn vị hậu cần làm nhiệm vụ tiếp nhận và phân phối lương thực, thuốc men cho các đơn vị chiến đấu. Công việc tuy không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy vì các kho hậu cần thường xuyên là mục tiêu đánh phá của đối phương.
Theo lời ông Thắng, vào giữa năm 1972, một kho lương của đơn vị bất ngờ bị máy bay đối phương ném bom. Lửa bùng cháy dữ dội, nhiều thùng lương thực và thuốc men có nguy cơ bị thiêu rụi. Không ngần ngại nguy hiểm, anh Phúc cùng đồng đội lao vào di chuyển những kiện hàng quan trọng ra khỏi khu vực cháy.
Trong lúc đang đưa một thùng thuốc đến nơi an toàn, một quả bom phát nổ gần đó. Anh Trần Văn Phúc bị thương rất nặng và đã không qua khỏi dù được đồng đội khẩn trương cứu chữa. Sự hy sinh của anh góp phần bảo vệ được phần lớn số thuốc và lương thực để kịp thời chi viện cho các đơn vị phía trước.
Ngày nhận tin anh mất, ông Trần Mạnh Thắng khi ấy mới mười bảy tuổi. Ông nhớ mãi hình ảnh mẹ lặng lẽ ôm bức ảnh của con trai, còn cha thì nhiều ngày không nói một lời. Nỗi đau ấy theo gia đình suốt nhiều năm, nhưng cũng trở thành niềm tự hào vì anh đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước.
Đến nay, ông Trần Mạnh Thắng vẫn luôn gìn giữ những kỷ vật ít ỏi của anh trai và thường kể cho con cháu nghe về sự hy sinh thầm lặng của những người lính hậu cần trong chiến tranh. Theo ông, dù ở bất kỳ vị trí nào, mỗi người lính đều góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc, và sự hy sinh ấy sẽ mãi được các thế hệ sau ghi nhớ.
Tác giả
Nguyễn Thị Huyền Trang



