NGƯỜI BÀ VÀ CHIẾC RƯƠNG NHỎ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người bà có chiếc rương gỗ nhỏ đặt dưới gầm giường.
Trong rương có vài bộ quần áo cũ, những tấm ảnh và một số kỷ vật của người con.
Bà không mở rương thường xuyên.
Nhưng mỗi năm đến ngày giỗ, bà lại lấy ra lau sạch từng món đồ.
Có một chiếc áo đã cũ.
Một quyển sổ nhỏ.
Một chiếc huy hiệu.
Một tấm ảnh đã bạc màu.
Cháu bà từng hỏi:
“Bà nhớ chú lắm à?”
Bà nói:
“Ừ.”
“Thế sao bà không kể nhiều?”
Bà mỉm cười:
“Vì bà sợ kể rồi sẽ khóc.”
Nhưng sau đó bà vẫn kể.
Bà kể rằng ngày nhỏ người con rất nghịch.
Thường trèo cây hái quả.
Có lần còn làm vỡ chiếc bát quý của mẹ rồi trốn sau nhà.
Những câu chuyện ấy khiến người cháu bật cười.
Cậu nhận ra người chú trong ký ức của bà không chỉ là một người lính.
Đó còn là một cậu bé.
Một người con.
Một người anh.
Một người từng có những trò nghịch ngợm như bao đứa trẻ khác.
Chiếc rương nhỏ vì thế không chỉ chứa kỷ vật.
Nó chứa cả tuổi thơ của một con người.
Sau này, khi người bà qua đời, chiếc rương được trao cho người cháu.
Cậu giữ nguyên mọi thứ.
Mỗi khi mở rương, cậu lại nhớ lời bà:
“Nhớ một người không nhất thiết phải buồn. Có thể nhớ bằng cách kể những điều đẹp nhất về họ.”
Và cậu đã làm như vậy.



