Người bác sĩ đứng giữa hai phía chiến tuyến
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, có một người bác sĩ đã dành phần lớn cuộc đời mình cho việc cứu chữa thương binh và chăm sóc người bệnh. Đó là bác sĩ Vũ Đình Tụng, một trí thức được nhiều người biết đến ở Hà Nội.
Năm 1946, khi toàn quốc kháng chiến bùng nổ, con trai ông là Vũ Dương tham gia chiến đấu và hy sinh trong những ngày đầu bảo vệ Hà Nội.
Biết tin con mất, Vũ Đình Tụng vô cùng đau đớn. Nhưng thay vì rời bỏ cuộc kháng chiến, ông tiếp tục công việc của một người thầy thuốc.
Câu chuyện về ông được nhắc đến trong một hoàn cảnh đặc biệt. Khi biết con trai của bác sĩ Vũ Đình Tụng đã hy sinh, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư chia buồn với ông. Trong thư, Người viết rằng mình cũng như một người cha mất con và chia sẻ nỗi đau ấy với ông.
Vũ Đình Tụng tiếp tục làm công tác y tế trong những năm kháng chiến. Ông không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng những người thầy thuốc như ông đã có mặt ở phía sau chiến tuyến, cứu chữa những người bị thương và góp phần duy trì lực lượng cho cuộc kháng chiến.
Câu chuyện của ông đặc biệt ở chỗ: một người cha mất con nhưng không để nỗi đau riêng khiến mình quay lưng với đất nước.
Giữa chiến tranh, có người cầm súng chiến đấu. Có người đứng trong bệnh viện dã chiến cứu người. Và cũng có những người vừa chịu mất mát của chính gia đình mình, vừa tiếp tục làm công việc của mình cho đến ngày đất nước đi qua chiến tranh.



