Bài viết

NGƯỜI BÁC SĨ GIẢI PHẪU BÊN DÒNG SUỐI

Bác sĩ Huy là một "bàn tay vàng" của quân y trường sơn. Ngôn ngữ của ông năm xưa là mùi cloramin nồng nặc, tiếng suối róc rách và sự im lặng tuyệt đối của bệnh nhân dưới những ca mổ không có thuốc mê hoàn hảo. Lớp áo choàng trắng của ông thường xuyên được nhuộm bằng màu máu và bùn rừng, nhưng đôi bàn tay thì luôn được giữ sạch như một lời thề danh dự.

Ninh Bình19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nhớ nhất ca mổ diễn ra ngay bên bờ suối vào mùa lũ. Nước dâng cao, bom dội rung chuyển cả vách núi, ông đã yêu cầu đồng đội dùng đèn pin và đuốc lá trung quân để làm ánh sáng giải phẫu. Giữa làn mưa bom, đôi tay ông vẫn chính xác đến từng milimet khi nối lại động mạch cho một người lính trẻ. "Lúc ấy, tôi không thấy bom đạn, tôi chỉ thấy nhịp đập yếu ớt của trái tim trên bàn mổ," ông hồi tưởng với giọng run run. Hình ảnh bác sĩ Huy gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng rực sáng quyết tâm cứu người, đã trở thành điểm tựa cho hàng ngàn thương binh đi qua "cửa tử".

Hòa bình lập lại, ông Huy không nghỉ ngơi ở các bệnh viện trung ương sang trọng. Ông chọn về quê, mở một phòng khám miễn phí cho cựu chiến binh và người nghèo. Đôi bàn tay từng thực hiện hàng ngàn ca mổ dưới hầm tối, giờ đây vẫn tỉ mẩn châm cứu, kê đơn và xoa bóp cho những người đồng đội cũ.

Ông vẫn giữ thói quen dậy sớm, ra bờ suối gần nhà để tĩnh tâm trước khi bắt đầu công việc. Ông bảo: "Tiếng suối ngày xưa nhắc tôi về sự sống, tiếng suối hôm nay nhắc tôi về sự bình yên". Căn phòng khám của ông không có thiết bị hiện đại, nhưng luôn tràn ngập tình người và sự thấu cảm. Với bác sĩ Huy, mỗi người bệnh được chữa khỏi là một lần ông thấy mình trả được món nợ với những người đã nằm lại rừng sâu. Ông sống như một dòng suối mát lành, lặng lẽ chảy qua cuộc đời để xoa dịu nỗi đau và gieo mầm hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn