NGƯỜI BÁC SĨ GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Trong số những nhân vật trẻ tuổi của thời chiến, Đặng Thùy Trâm là cái tên để lại nhiều xúc động.
Chị sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống học tập.
Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Một nữ bác sĩ trẻ rời Hà Nội.
Một người vừa tốt nghiệp.
Một người có thể bắt đầu cuộc sống nghề nghiệp bình thường.
Nhưng chị đã chọn con đường đến chiến trường.
Tại Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm công tác tại một bệnh xá.
Điều kiện ở chiến trường rất thiếu thốn.
Không có bệnh viện hiện đại.
Không có đầy đủ thuốc men.
Không có những thiết bị y tế mà một bác sĩ ngày nay coi là cần thiết.
Những người bị thương được đưa về bệnh xá trong điều kiện khẩn cấp.
Bác sĩ phải dựa vào kiến thức, kinh nghiệm và những vật tư ít ỏi để cứu chữa.
Đặng Thùy Trâm vừa điều trị cho thương binh, vừa tham gia công tác chuyên môn và tổ chức bệnh xá.
Chị ghi lại những suy nghĩ của mình trong những cuốn nhật ký.
Những trang viết ấy không chỉ nói về chiến tranh.
Chúng còn nói về gia đình.
Về nỗi nhớ Hà Nội.
Về đồng đội.
Về những người bệnh.
Về những suy nghĩ của một người phụ nữ trẻ trước cuộc sống và cái chết.
Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.
Hai cuốn nhật ký của chị sau đó được một người lính Mỹ giữ lại và trao trả cho gia đình sau chiến tranh.
Khi được xuất bản, nhật ký Đặng Thùy Trâm đã gây xúc động mạnh đối với nhiều thế hệ.
Điều đặc biệt là trong những trang viết ấy, người đọc nhìn thấy một Đặng Thùy Trâm rất đời thường.
Chị có lúc nhớ nhà.
Có lúc buồn.
Có lúc lo lắng.
Có lúc đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội.
Nhưng bên cạnh đó là một tinh thần trách nhiệm mạnh mẽ.
Chị không rời bỏ bệnh xá.
Không bỏ mặc người bị thương.
Luôn nghĩ đến công việc của mình.
Chính điều đó khiến câu chuyện về chị có sức sống lâu dài.
Đặng Thùy Trâm không phải là một nhân vật chỉ có trong sách lịch sử.
Chị là một người trẻ.
Một bác sĩ.
Một người con.
Một người đồng đội.
Một người đã sống và hy sinh trong hoàn cảnh đặc biệt.
Ngày nay, các bạn trẻ có thể học tập trong những trường đại học hiện đại.
Các bác sĩ có bệnh viện, máy móc và thuốc men tốt hơn rất nhiều.
Nhưng tinh thần trách nhiệm với nghề nghiệp vẫn là điều không thay đổi.
Câu chuyện Đặng Thùy Trâm vì thế không chỉ nhắc về chiến tranh.
Nó còn nhắc về lý tưởng sống.
Khi một người đã lựa chọn một công việc, họ cần làm công việc ấy bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.
Đó là giá trị vượt qua thời gian.


